Chương 42

- “ Anh xem chiếc khăn này rất hợp với anh “ Cô đưa lên đeo thử cho anh nhưng vì anh cao hơn cô đến hai cái đầu nên Huỳnh Hứa Giai phải kiễng chân . - “ Thật xấu , xấu như cô vậy “ . Lệ Phó Thành nhìn chiếc khăn màu tím khó chịu nói , ai lại đi tặng một người đang sức sống căng tràn màu như vậy . Cô là đang chê anh già sao . Huỳnh Hứa Giai buồn bã định trả lại chiếc khăn lại phát hiện sao tự nhiên Lệ Phó Thành thấp gần bằng mình rồi , cô đưa mắt nhìn phát hiện anh đang cúi xuống . Ấy vậy mà con người này vẫn rất kiêu ngạo , mặt luôn nhìn ra hướng khác đến một câu cũng không nói nửa lời . Khoé miệng cô nhoẻn lên , nhanh tay choàng cho anh . Cử chỉ hết sức nhẹ nhàng , bàn tay khẽ lướt qua yết hầu anh lại bị anh nắm chặt lại . - Đừng sờ lung tung . Cô nhìn Lệ Phó Thành , anh cũng nhìn cô . Không gian lúc này như chỉ có hai người , tiếng ồn ào bên ngoài không cản trở nổi họ . - Anh vẫn còn giận em sao . - Ai thèm giận cô . Lệ Phó Thành bỏ đi , như vậy là anh đồng ý lấy chiếc khăn đấy rồi sao . Cô bật cười , nhìn sự kết hợp của chiếc khăn với bộ vest trên người anh chẳng ăn khớp nhau tí nào . Huỳnh Hứa Giai vội trả tiền rồi chạy theo . - Nếu anh không nói gì là hết giận em rồi nhé . Mùa đông trời thường tối rất nhanh , chẳng mấy chốc mà trời đã tối om . Ba người họ chưa trở về mà ăn tối ở một khách sạn . - Cô chờ tôi ở đây . Huỳnh Hứa Giai nghe lời đứng ở đại sảnh chờ anh đi cất xe , thời tiết ở đây thật lạnh . Cơ thể cô run lên , hai tay không ngừng xoa vào nhau để tạo độ ấm . - Xin mời cô đi theo tôi . Một nhân viên đi đến nói với cô , lịch sự chào hỏi . - Xin lỗi nhưng tôi đang đợi người . - Người cô cần đợi đang ở bên trong . Huỳnh Hứa Giai tưởng cô ta đang nói đến Lệ Phó Thành liền đi theo đến một căn phòng tối om , ở đây rất yên tĩnh . Cô vừa mới bước vào cánh cửa đã đóng sầm lại . - Lệ Phó Thành , anh có ở đây không . Cô mò mẫm trong bóng tối , đi đến nơi có ánh sáng yếu ớt . - Cô em đến đây là có chuyện gì sao . Huỳnh Hứa Giai giật mình lùi ra sau . - Xin lỗi , tôi nhận nhầm rồi . Cô chạy tới cánh cửa mở ra nhưng phát hiện lại không mở được . Tên đàn ông đó càng ngày càng lại gần , cả người nồng nặc mùi rượu . - Vô ích thôi , chi bằng cùng tôi trải qua một đêm mặn nồng . Huỳnh Hứa Giai biết nếu cứ trông chờ vào cánh cửa là vô ích , cô bèn chạy thoát khỏi tên đàn ông tai to mặt lớn . - Mau tránh xa tôi ra , chồng tôi đang ở đây . Nếu không muốn chết thì mau cút đi . Tên đó vừa to vừa khoẻ , trải qua mấy lượt giằng co cô vẫn bị hắn ôm đến sofa . Ông ta rất phấn khởi lấy tay đè chặt hai tay vùng vẫy của cô , tay kia cứ vuốt ve lên người cô . - Cô là đang nói đến Lệ Phó Thành sao . - Nếu ông đã biết thì không mau buông tôi ra . Bỗng nhiên ông ta cười lớn tạo nên tiếng khành khạch vang lên , Huỳnh Hứa Giai nhìn thấy bộ dạng đó cũng phải thấy ghê tởm . - Vậy chắc hẳn anh ta chưa nói gì với cô rồi . Thật ra người muốn tôi ngủ với cô chính là chủ ý của anh ta đó . “ Ha Ha “ Huỳnh Hứa Giai bật cười giơ chân lên đá vào hạ bộ của tên đàn ông đó . - Anh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ làm vậy , dù ghét tôi thế nào anh ấy chắc chắn sẽ không làm . Huỳnh Hứa Giai loạng choạng rời khỏi , tên đó đã đẩy cô ngã nhào xuống . - Con nhỏ này , mày cũng khoẻ gớm phết . Cô bị tên đó giáng một cái tát đau đớn , trước mắt nhất thời tối sầm đi . Hắn ta hung dữ xé được mảnh áo ngoài của cô lại bị cô vùng vẫy không làm gì được . - Mau cút đi , cút khỏi người tôi . Huỳnh Hứa Giai bật khóc , nước mắt rơi xuống bất lực . * * * Lệ Phó Thành sau khi cất xe đã thấy cô không còn đợi ở đây , trong lúc gọi điện cho cô lại nhìn thấy người quen . Là người đã bàn công việc với anh trong bữa tiệc hôm đó . - Lệ tổng đấy à , sao anh vẫn còn ở đây vậy . Ánh mắt của Lệ Phó Thành thật lãnh đạm : - Anh đang nói cái gì ? Chỉ trong khoảnh khắc anh nhớ đến câu nói lúc trước của hắn , cặp mắt đen sâu thẳm lãnh đạm, khuôn mặt lạnh lùng như băng giá : - Là anh đã đưa cô ấy đi . Viên Thiệu vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đang cận kề , nhún vai mỉm cười : - Được khoảng 15 phút rồi , anh yên tâm lần này chúng ta sẽ thu về chiến lợi tốt . Bất chợt cổ họng Viên Thiệu bị một bàn tay lạnh băng bóp chặt . Trong nháy mắt, hô hấp anh ta tắc nghẽn, cứng đờ nhìn Lệ Phó Thành . Anh ra tay vừa nhanh vừa gọn . Vừa rồi, ngay cả cơ hội né tránh mà Viên Thiệu cũng không có . - Lệ tổng đây là muốn giết người sao . - “ Vậy anh muốn cược với tôi không “ . Lệ Phó Thành nhìn anh ta bằng ánh mắt rét lạnh . - Còn không mau nói thì không chỉ anh không có 15 tỷ trong tay mà ngay cả tính mạng của mình cũng đi tong đấy . Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng Huỳnh Hứa Giai đang ở đâu . Viên Thiệu lúc này trở nên dè dặt đáp . - Tôi đã cho người đưa cô ấy đến thang máy , có lẽ là ở tầng 30 số phòng 188 . Nhưng . . . Nhưng tôi khuyên anh đó là đối tác của chúng ta , đừng làm gì gì hơn .