Chương 49

Huỳnh Hứa Giai bất giác cắn chặt môi , một lúc sau thở dài nói : - Anh gọi cho tôi có chuyện gì không . - Muốn nói với em vài câu . Giọng của Huỳnh Hứa Giai dịu nhẹ hơn , hỏi han anh một câu . - Anh không bận sao . Cánh tay Lệ Phó Thành siết chặt điện thoại , kìm nén vui sướng trong lòng nhưng khoé môi không tự chủ được khẽ cong lên . - Tôi bận nhưng em vẫn quan trọng hơn . Nếu như em cảm thấy mệt mỏi em chỉ cần nói hôm nay em không ổn , đối với tôi 400km không phải là vấn đề . Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn ra ngoài cửa kính , lãnh đạm nhìn xe cộ . - Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ . - “ Em định cúp máy sao “ . Lệ Phó Thành nhận ra ý định của cô nhanh chóng lên tiếng . - “ Nói chuyện với tôi thêm chút nữa , muốn nghe giọng em nhiều hơn “ . Lệ Phó Thành nói tiếp . Khó khăn lắm anh mới dành được chút thời gian rảnh , bỏ đám người trong cuộc họp đó để ra nói chuyện với cô . Bây giờ cô lại nhanh nhanh chóng chóng muốn trốn thoát như vậy sao . - Hôm nay tôi gặp đối tác , ông ta khen tay nghề nấu nướng của vợ ông ta rất tốt . Trong lòng tôi lại nổi lên rất muốn ăn đồ em nấu . - Không phải là tôi không nấu mà là do anh không thèm động đến . Lệ Phó Thành cười cười , khoé mắt mơ hồ : - Đúng Đúng . Đáng ra tôi lên ăn thử dù chỉ một chút . Huỳnh Hứa Giai im lặng , có chút khó chịu . - Em vẫn uống thuốc thường xuyên chứ ? Cô đặt cốc nước xuống bàn , được giúp việc đẩy lên lầu . - “ Tôi uống đều đặn nhưng một lọ không có ghi thông tin gì là thuốc nào vậy “ . Cô mở ngăn kéo , nhìn lọ thuốc rồi lắc lắc vài cái . Tiếng vang cũng in rõ đến đầu dây bên kia . - Là thuốc bồi bổ thôi . Thực chất đấy là lọ thuốc chống trầm cảm . Lệ Phó Thành cảm nhận Huỳnh Hứa Giai vẫn muốn nói tiếp liền ngắt lời . - Nhân viên gọi tôi rồi , tôi phải vào họp ngay . - Ừm . Đến trưa nay bệnh viện gửi thông báo Hà Dĩ đã tỉnh lại . Huỳnh Hứa Giai cùng Mã quản gia đến đó . Lúc vào đã thấy bà ấy đang ngồi đầu giường . - “ Bác tỉnh rồi sao “ . Huỳnh Hứa Giai nhìn bà ấy mỉm cười . Hà Dĩ vẫn còn ngơ ngác , bà ấy hôn mê gần 6 năm tất nhiên vẫn chưa biết chuyện gì hỏi : - Huỳnh Hứa Giai sao cháu lại ở đây . - Cháu nghe thông báo bác tỉnh lại nên đến . - Cháu biết Lệ Phó Thành đâu rồi không . Cô nghe đến cái tên này lập tức không vui nhưng vẫn trả lời : - Anh ấy hiện tại đang đi công tác , ít ngày nữa sẽ về ạ . Hà Dĩ gật đầu , giờ mới để ý phía chân cô lập tức kinh ngạc nói : - Chân cháu bị làm sao vậy . - Chỉ là trải qua một tai nạn nhỏ thôi ạ . Mã quản gia lúc này mới lên tiếng để giải thích cho Hà Dĩ mọi chuyện , cả chuyện cô và anh đã kết hôn . Bà ấy nghe xong thì rất vui , giọng nói gần gũi hơn vài phần . - Vậy mẹ phải gọi là con dâu rồi , sao con còn khách sáo như vậy . Không ngờ thằng bé luôn từ chối vậy mà lại chấp thuận đề nghị của mẹ . Sao Huỳnh Hứa Giai có thể nói rằng Lệ Phó Thành cưới cô với mục đích chỉ để trả thù vì nghĩ rằng cô muốn hại bà ấy , cô nghĩ đến đây sắc mặt lại càng khó coi . Anh vì hiểu lầm đó đã hành hạ cô đến thế nào . -“ Nhưng mà Tiểu Du Du đâu rồi , cô ta là người đã đâm mẹ “ . Hà Dĩ sực nhớ ra nắm chặt tay cô nói . - Mẹ yên tâm , cô ta hiện tại đang bị truy nã . Vì Hà Dĩ mới tỉnh dậy nên nhanh chóng mà cả người đã mệt , cô ngồi cạnh một lúc lâu sau mới ra ngoài . - Quản gia , ông đã nghe Lệ Phó Thành kể về tin tức mới gì của cô ta chưa . - Hiện tại vẫn chưa có bất cứ thông tin gì thưa thiếu phu nhân . Huỳnh Hứa Giai gật đầu tỏ như đã hiểu . Cô đi đến ngoài cửa liền dừng lại . Rốt cuộc Tiểu Du Du đang trốn ở đâu chứ , liệu Lệ Phó Thành có vì động lòng của trước kia mà sẽ tha cho cô ta . Huỳnh Hứa Giai trở về liền gặp bác sĩ mới mà Lệ Phó Thành đã cất công tìm kiếm . Nghe nói là từng du học ở Mỹ hiện đang làm việc tại một bệnh viện có tiếng . Anh ta rất lịch sự đứng dậy chào hỏi cô , cả người đều toát lên phong thái nho nhã . Khí chất ấy không giống với Lệ Phó Thành . Nếu Lệ Phó Thành vẻ bề ngoài là khó gần thì anh ta chỉ ngay cái nhìn đầu tiên thôi đã biết là một người dễ mến . Chiếc kính được đeo cũng tô điểm cho khuôn mặt ấy , nhìn vào đã thấy toát ra cả một đống tri thức . Huỳnh Hứa Giai phải tập bài tập về chân hơn 3 tiếng đồng hồ , lúc nhìn lên điện thoại đã thấy gần 9 giờ . Cô trở về phòng ngồi nghỉ một chỗ nhìn vào một dãy số dài , mẹ anh tỉnh lại rồi ít ra cũng phải thông báo cho anh một tiếng . Cũng không biết Lệ Phó Thành đã biết chưa , người của anh canh giữ ở đó nhiều như vậy không biết bọn họ có thông báo một tiếng không . Huỳnh Hứa Giai băn khoăn cuối cùng cũng nhấn vào nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút tút , mấy lần đều như vậy . Cô cũng không nhẫn lại được , chỉ gửi một tin nhắn đến . Dù anh có đang bận việc chốc nữa ra chắc chắn cũng sẽ đọc được . Như vậy đỡ mất công phải gọi lại làm gì .