Chương 6

Thời hạn 5 năm cũng đã đến . “ Rầm “ tiếng cửa của ngục giam được quản ngục mở ra . Vẫn là giọng nói ấy vẫn như thường ngày nhưng hôm nay với Huỳnh Hứa Giai lại thấy thật khác biệt . Cuối cùng ngày này cũng tới . Cô chậm rãi theo sau cô ấy qua từng phòng giam một , dáng người cao gầy không còn được xinh đẹp như xưa . Bây giờ chỉ nhìn lại ở mức ưa nhìn . Huỳnh Hứa Giai trong tay cầm túi hành lí chỉ có vài đồ dùng thô sơ đã cũ kĩ . Cô ngoảnh đầu nhìn phía cổng rộng phía trước , ngày ấy khi vào đây hai cây bạch dương còn bé tí vậy mà giờ đã to đến vậy . Huỳnh Hứa Giai nở nụ cười yếu ớt trên môi còn có vết thương đang đóng vảy , chỉ cần bước qua cánh cổng kia là cô có thể thoát khỏi nơi đây rồi . Bước chân cô dần nhanh hơn rồi đến gấp gáp , như một chú chim muốn thoát khỏi chiếc lồng đã kìm hãm nó bấy lâu nay . Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe hơi đen sang trọng đỗ bên lề đường khiến cả người Huỳnh Hứa Giai hơi run lên . Người đàn ông trong xe nhìn thấy cô cũng bước ra , dáng cười cao ngạo đầy khó chịu nhìn cô . Tuy rất bất ngờ nhưng rất nhanh chóng Huỳnh Hứa Giai thu lại vẻ ngạc nhiên này : - Lệ Phó Thành anh đến đây là đón em sao ? Anh bày ra vẻ mặt chán ghét , đôi mắt nhìn xuống phía hành lí trong tay cô đầy mỉa mai: - Đón cô ? Cô xứng sao . Huỳnh Hứa Giai mím môi lặng người , cô chỉ đưa mắt quan sát anh một lượt . 5 năm sống trong tù , chưa từng có người nhà nào đến thăm . Chỉ có Lệ Phó Thành đến vài lần tuy nói bao điều cay đắng nhưng cô cũng có đôi phần cảm kích anh . Bây giờ nhìn qua một lượt , Huỳnh Hứa Giai không thấy anh thay đổi gì là mấy . Vẫn chững chạc , đẹp trai như xưa . - Lệ Phó Thành , cứ cho là em đã đâm bác ấy đi nhưng 5 năm này không phải em cũng đã trả giá rồi hay sao . - Vậy cô có thể làm bà ấy quay lại được như xưa không , một chút trả giá đó thì làm được gì chứ . Huỳnh Hứa Giai thở dài , anh cuối cũng là vẫn không chịu tin cô . - Nếu anh đến đây vì còn có việc vậy em về trước đây . Cô vừa mới đi được mấy bước đã bị giọng nói của anh làm cho dừng lại : - Nếu như tôi đến đây vì muốn xin cho cô dài hạn trong tù thì sao . Đôi mắt Huỳnh Hứa Giai đỏ hoe , khuôn mặt vốn tái nhợt ban đầu lại thêm tái hơn : - Anh đang nói cái gì vậy . Nói mấy chuyện nghiêm trọng như này nhưng nét mặt Lệ Phó Thành vẫn thanh thản , điềm tĩnh như không : - Cô không hiểu sao , là muốn tống cô vào tù lần nữa . Đây không phải chủ ý của tôi mà là của ba cô , nói xem ông ta phải chán ghét cô đến thế nào chứ . Huỳnh Hứa Giai biết đây không phải là lời nói đùa hay cảnh cáo . Huỳnh Trương Văn lúc trước vốn ghét cô như vậy chưa lột da cô cũng đã là may mắn lắm rồi , bây giờ cô gây mất mặt đến mức này chỉ sợ ông ta sẽ sai người diệt khẩu thôi . Cả người cô trong vô thức bắt đầu run lên , khuôn mặt tái xanh lại . Huỳnh Hứa Giai nắm chặt bàn tay mình , móng tay cô ghim sâu vào da thịt tạo nên những vết đỏ ửng . - Anh à , chuyện này tự em sẽ nói với ba . Đoạn đường này cũng ít người qua lại , Huỳnh Hứa Giai không thể nhanh chóng bắt một chiếc taxi được , cô cách anh một đoạn . Cả hai cứ đứng đấy không nói gì , cô cũng muốn nói gì đó nhưng lại thôi . Chiếc taxi chạy từ xa dừng lại trước mặt cô , cô luyến tiếc nhìn anh một cái . Chạy suốt cả một đoạn đường dài mới dừng lại trước cổng biệt thự nhà Huỳnh Thị . Huỳnh Hứa Giai lôi ra từ chiếc hành lí cũ 400 đồng đưa chủ xe taxi , trong túi cô cũng chỉ còn từng này . Huỳnh Hứa Giai bước xuống nhìn nơi đây vẫn không thay đổi là mấy , nhưng cô lại có cảm giác xa lạ đến hoàn toàn . Có lẽ nơi đây ngay từ đầu là đã không dành cho cô rồi . Một vài người làm đang cắt tỉa cây thấy cô không giấu khỏi vẻ sợ hãi lùi lại mấy bước rồi nhìn nhau . Huỳnh Hứa Giai biết bọn họ đang nghĩ gì , cố mỉm cười gượng gạo : - Mọi người yên tâm tôi nhất định sẽ không hại ai đâu . Ngừng một chút cô quay sang nhìn bà vú lớn tuổi nhất : - Bà à , ba cháu có nhà không . Bà ấy vốn đã già cũng là người từng trải tất nhiên sẽ không tin chuyện Huỳnh Hứa Giai giết người , ánh mắt cũng thương xót nhìn cô : - Tiểu thư , ông chủ đang ngồi trong nhà ăn sáng . - “ Vâng , cháu biết rồi “ . Cô mỉm cười sau đó cũng bước vào gian nhà chính . Xuyên qua sân , Huỳnh Hứa Giai vừa bước vào đã thấy gia đình ba người họ đang ăn uống vui vẻ . “ Ba “ Cô nhẹ giọng gọi Huỳnh Trương Văn , ông ta sắc mặt từ vui vẻ đến đanh lại . Chỉ rất nhanh mà giận dữ nói : - Bây giờ mày còn mặt mũi về cái nhà này nữa sao , còn không mau ở trong cái nhà tù đó cả đời . - Ba à , nghe nói ba muốn đưa con một lần nữa vào tù . Có thể cho con một lí do được không , tại sao lại ghét bỏ con như vậy . Con nào thì chả là con chứ , sao ba cứ phân biệt đối xử vậy . - “ Nếu tao cứ muốn mày vào tù thì sao , giữ mày ở lại cũng chẳng được tích sự gì “ . Ông ta đi đến nắm lấy tóc cô , trừng mắt đe doạ .