Chương 472: Theo dõi Hứa Nguyên

Phù Sinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Tô Yên lại gần phòng nghỉ, cô đứng ở cửa, căng thẳng đưa tay ra, khi vặn tay nắm cửa, cô chần chừ trong giây lát. Loảng xoảng! Bên trong truyền ra tiếng động, Tô Yên vặn cửa bước vào. Một cốc nước bị rơi vỡ rồi, Hứa Nguyên muốn uống nước, đưa tay ra với lấy cốc nước, sau đó trượt tay. “Để tôi làm cho.” Tô Yên bước vào, lấy một cái cốc mới rồi rót cho Hứa Nguyên cốc nước. “Cái bụng lớn quá rồi, làm việc gì cũng không được thuận tiện.” Hứa Nguyên xoa xoa cái bụng, vẻ mặt buồn phiền: “Tôi không biết bản thân có năng lực để nuôi nấng đứa bé này hay không, Tô Yên, tôi rất lo lắng, sợ không thể cho đứa bé một cuộc sống tốt.” “Cha của đứa bé, chưa từng đến thăm cô sao?” Tô Yên đè nén nghi hoặc trong lòng mình, vẻ mặt không thay đổi nói: “Hứa Nguyên, cô cho tôi phương thức liên lạc của chồng trước của cô đi, tôi đi tìm anh ta nói chuyện, sao lại có thể vô lương tâm như thế, cô mang thai con của anh ta mà, tôi thấy cô như vậy một mình thực sự rất khó khăn, lỡ như có chuyện gì đó xảy ra, đó sẽ là chuyện một xác hai mạng.” Hứa Nguyên cười khổ: “Vô ích thôi, anh ta sẽ không quan tâm đến hai mẹ con tôi đâu, anh ta chính là thứ lương tâm thối rữa, anh ta đã có người yêu mới, làm gì còn nhớ đến người yêu cũ là tôi đây, người yêu mới của anh ta rất xinh đẹp, câu mất cả hồn của anh ta rồi.” Trong mắt Hứa Nguyên tràn đầy bi thương và căm ghét, đó là phản ứng bình thường của phụ nữ. Tô Yên mím môi, nói: “Đừng nghĩ ngợi nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi ở bên ngoài trông tiệm cho cô.” “Cảm ơn, tôi nghỉ ngơi một chút là được.” Hứa Nguyên vô cùng cảm kích. Tô Yên đóng cửa đi ra ngoài, có một vị khách nữ bước vào: “Bà chủ, cho tôi một bó hoa hồng đỏ.” “Vâng ạ, xin chờ một chút.” Tô Yên không biết gói hoa, trong cửa hàng có sẵn hoa đã gói, cô lấy xuống từ giàn hoa, đưa cho khách. Vị khách nữ ngẩng đầu lên nhìn thấy Tô Yên, cười nói: “Lại đổi người rồi, ông chủ thật biết cách làm ăn, nhân viên thuê về ai nấy đều xinh đẹp hơn người, chỗ hoa này còn không đẹp bằng người.” Tô Yên khiêm tốn cười nhẹ: “Cô thật biết nói đùa.” Vị khách nữ rất thích hóng hớt: “Đúng rồi, cái cô trước đó đâu, chính là cái cô bụng to ấy, không làm nữa à?” “Cơ thể cô ấy có chút không thoải mái, đang nghỉ ngơi.” “Trước đây tôi đã nói rồi mà, cô ấy không thích hợp làm công việc này, bụng to còn bán hoa gì chứ, trong cửa hàng có rất nhiều loại hoa có hại đối với phụ nữ có thai, còn có cây trúc đào kia nữa, là một trong những loài hoa cảnh độc nhất, trong cửa hàng bày nhiều như thế.” Tô Yên nghe vậy, trong lòng bỗng căng thẳng, hỏi: “Hình như cô rất am hiểu về hoa?” “Tôi chính là làm nghiên cứu về mảng này.” Vị khách nữ đi đến trước một chậu hoa linh lan, nói: “Ví dụ như hoa linh lan này đi, các bộ phận đều có độc, là một trong những loài hoa có độc, đặc biệt là lá của nó, phần bông của hoa tulip cũng có độc kiềm...” Sau khi vị khách nữ nói vậy, Tô Yên nhìn căn phòng toàn là hoa này, cảm thấy vô cùng khiếp sợ.