Chương 473: Lâu Doanh càng ngày càng nghiêm trọng rồi

Phù Sinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Tô Yên đang suy nghĩ, một tiếng chuông bất ngờ vang lên. Là điện thoại của cô kêu. Là Lục Cận Phong gọi đến. Tô Yên nghe điện thoại: “Ông xã!” “Không ở trong cửa hàng sao?” Lục Cận Phong hỏi: “Về nhà rồi?” “Chưa, em đang...” Tô Yên liếc nhìn biển báo đường bên cạnh, nói: “Đang ở số 88 đường Hưng Học chỗ cạnh cửa hàng.” “Về sớm một chút, tối nay anh sẽ về hơi muộn, em nghỉ ngơi sớm đi, báo với em một tiếng.” Lục Cận Phong ở ngoài làm gì, đều sẽ báo cáo với cô, loại cảm giác lúc nào cũng được người khác nhớ nhung ở trong lòng này, vô cùng hạnh phúc. “Được, một lát nữa em sẽ về, anh uống ít rượu thôi.” Giọng nói lười biếng của Lục Cận Phong truyền đến: “Ừ, trong khoảng thời gian chuẩn bị mang thai, không uống rượu, không hút thuốc, tạo nên đời sau có chất lượng tốt.” Tô Yên: “...” “Bớt ba hoa với em đi, được rồi, không nói nữa, em về trước đây.” Trong con hẻm này rất u ám. Cúp điện thoại, Tô Yên đang chuẩn bị đi, thì nghe thấy tiếng kêu cứu của Hứa Nguyên. “Cứu tôi với, cứu tôi với!” Tô Yên cất điện thoại, vội vã chạy về hướng âm thanh phát ra. Ở cuối con hẻm, Hứa Nguyên đang cầm một thanh gỗ điên cuồng đánh Chu An, miệng sợ hãi mắng: “Đồ biến thái, tôi đánh chết anh, đến phụ nữ mang thai cũng không tha, thứ cặn bã.” Chu An ăn phải mấy gậy, nhìn Tô Yên một cái, ba chân bốn cẳng chạy đi. Hứa Nguyên bị dọa đến mức nhắm mắt vung bừa gậy: “Súc sinh, đồ khốn nạn!” “Hứa Nguyên, anh ta chạy rồi.” Tô Yên bước đến: “Không sao rồi, đừng sợ.” Hứa Nguyên mở mắt ra, nhìn thấy là Tô Yên, thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Tô Yên, dọa chết tôi rồi, ban nãy có một người đàn ông theo dõi tôi, tôi sợ hãi nên đã trốn vào trong con hẻm, anh ta lại đi theo, tôi cầm thanh gỗ đánh anh ta luôn.” Tô Yên cố ý hỏi: “Cô không nhìn rõ người đó trông như thế nào sao?” Cô thì nhìn rõ rồi, người đó chính là Chu An. Chỉ là cô không biết tại sao Chu An lại theo dõi Hứa Nguyên. “Không có, tôi sợ lắm, không dám nhìn.” Hứa Nguyên sợ đến mức toàn thân vẫn còn đang run rẩy: “Nhất định là người yêu mới của chồng trước tôi tìm người hãm hại tôi.” Tô Yên hỏi: “Có cần báo cảnh sát không? Tôi thấy chuyện này vẫn nên báo cảnh sát xử lý thì hơn.” “Bỏ đi, quá mất mặt rồi, chuyện này nếu truyền ra ngoài, người khác sẽ nhìn tôi như thế nào chứ?” Hứa Nguyên lắc đầu, trong giọng nói chứa đầy sự sợ hãi: “Tô Yên, cô đưa tôi về có được không, tôi sợ lắm.” “Được.”