Chương 478: Chồng của con, chỉ có con mới có thể bắt nạt

Phù Sinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Tô Yên xuống xe, cô ở lại nhà họ Tô, quan sát Tô Duy, Lục Cận Phong lái xe trở về. Sau khi Lục Cận Phong rời đi, Lệ Uyển gọi Tô Yên vào phòng. “Nói cho mẹ biết xem rốt cuộc đã xảy ra việc gì?” Tô Yên nhìn Lệ Uyển không trả lời mà hỏi ngược lại: “Mẹ, mẹ cho rằng con sẽ hại Tiểu Duy, Lục Cận Phong sẽ hại Tiểu Duy sao?” Lệ Uyển tâm trạng ổn định lại, không còn kích động như ban nãy nữa mà trầm tư hơn một chút. “Con và con rể quả thực không phải là người như vậy.” Đây là đánh giá đúng trọng tâm nhất của Lệ Uyển. Nhưng việc Tô Duy bị gãy tay cũng đã gây cho bà ấy một đả kích lớn. “Tiểu Yên à, Tiểu Duy chỉ mới có hai mươi tuổi thôi. Dì Hải Vân của con trước khi qua đời đã gửi nó lại cho mẹ. Bây giờ thằng bé đã mất một cánh tay. Con bảo mẹ làm sao phải giải thích với dì Hải Vân của con như thế nào đây? Đang yên đang lành, Tiểu Duy đi theo con ra ngoài chơi một chuyến, Làm thế nào mà nó đã trở nên như thế này.” “Mẹ, con cũng rất khó chấp nhận việc Tiểu Duy bị đứt mất một cánh tay và con biết mẹ cũng khó chấp nhận điều đó, nhưng nếu con nói đó là do chính Tiểu Duy gây ra, e rằng mẹ sẽ càng khó tin hơn.” Vẻ mặt Lệ Uyển hơi thay đổi: “Làm sao có thể, đang yêu ổn, không có việc gì làm nên nó chặt đứt cánh tay của mình à.” “Điều đó có gì là không thể.” Tần Chấn Lâm đẩy cửa bước vào, nói: “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Lệ Quốc Minh độc ác tàn nhẫn. Tiểu Duy là con trai của ông ta, nói không chừng đã di truyền theo ông ta.” Lệ Uyển trừng mắt nhìn Tần Chấn Lâm: “Ông đến làm loạn cái gì đấy, vừa rồi không phải ông còn đứng về phía Tiểu Duy, tin Tiểu Duy sao?” “Ban nãy tôi chỉ muốn gây rối cho Lục Cận Phong mà thôi. Tôi nói tôi tin tưởng Tô Duy khi nào chứ?” Tần Chấn Lâm lạnh lùng “hứ” một tiếng: “Hai đứa con gái của tôi vì Lục Cận Phong mà chết, tôi bực tức một chút không được sao?” Kể từ sau khi Tần Nhã Hân xảy ra chuyện, Tần Chấn Lâm vẫn luôn đối xử với Lục Cận Phong rất kỳ là, nếu không có Tô Yên làm cầu nối, có lẽ Tần Chấn Lâm đã chống lại Lục Cận Phong để trả thù rồi. Lệ Uyển có chút tức giận: “Tiểu Yên vẫn ở đây, ông nói chuyện chú ý một chút.” “Cho dù là con gái đang ở đây, tôi cũng vẫn sẽ nói như vậy, Tô Duy đó vừa nhìn đã biết là một người tàn nhẫn, phụ nữ như bà vẫn luôn rất mềm mỏng, không hiểu được đàn ông, người đàn ông muốn làm nên việc lớn thì chặt một cánh tay của mình đã là gì chứ? Mạng của mình còn dám lấy ra cược, huống hồ chi chỉ là một cánh tay, nhớ lại năm đó khi tôi thành lập Địa Sát, tôi…” Tần Chấn Lâm lại kể về lịch sử khổ cực nổi tiếng của ông ta. Tô Yên không ngắt lời Tần Chấn Lâm, khi Tần Chấn Lâm nói xong, cô mới hỏi: “Đồng chí Tần, ông nghĩ sao về việc Tiểu Duy là Hắc Ưng?” Tần Chấn Lâm buột miệng: “Cha nghĩ thế nào à? Tôi sẽ ngồi xem.” Tô Yên: “...”