Sau khi Tô Khanh nói những lời đó, trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy rất có lỗi với Lục Cận Phong.
Lục Cận Phong đã vì cô mà phải chịu đựng quá nhiều, cũng từ bỏ rất nhiều.
Anh là người kiêu ngạo như vậy, một người đàn ông chỉ cần dậm chân trên đường cũng có thể khiến người ta sợ hãi. Nhưng đối với cô, hết lần này đến lần khác anh đều nhượng bộ và chiều theo gia đình của cô.
Cho dù là thái độ khó chiều của của Tần Chấn Lâm hay là sự nghi ngờ của Lệ Uyển, Lục Cận Phong đều chịu đựng hết thảy.
Ngay cả sự tức giận và hận thù của Tô Duy, Lục Cận Phong cũng đều chịu đựng mà không làm gì cả. Nếu như là người khác kêu gào trước mặt Lục Cận Phong thì bọn họ đã bị ném ra ngoài từ lâu rồi.
Trần Tố Anh bị Tần Nhã Hân hại, cha của Lục Cận Phong cũng gián tiếp chết dưới tay của Tần Chấn Lâm. Có mối thù đẫm máu như vậy, nếu Tô Khanh không dính vào, làm sao Tần Chấn Lâm có thể có cuộc sống thoải mái bây giờ?
Tần Chấn Lâm giống như quả bóng xì hơi, thở dài nói: “Tiểu Khanh, con thật có mắt nhìn người, người con rể này, con không nhìn lầm.”
Tô Khanh không nói gì, mở cửa đi ra khỏi phòng.
Sự trở lại của Tô Duy khiến cả Tô gia chìm trong im lặng.
Tô Đình Nghiêm cắt một ít trái cây, đưa vào phòng: “Tiểu Duy, đây là hoa quả tươi hôm nay tao mới mua, mày ăn chút đi.”
Tô Duy ngồi ở mép giường, híp mắt, giọng điệu ủ rũ nói: “Tránh ra.”
Tô Đình Nghiêm sững sờ nói: “Tiểu Duy…”
“Tôi bảo ông tránh ra, ông không nghe thấy sao?”Tô Duy quay lại, đôi mắt đầy vẻ khát máu và lạnh lùng.
Tim Tô Đình Nghiêm như bị tắc nghẽn, Tô Duy lúc này thật kinh khủng.
"...Ồ, được rồi, tao sẽ đi ra ngoài ngay bây giờ."
Tô Đình Nghiêm không dám thở mạnh, đặt bát hoa quả xuống, sau khi đóng cửa lại thì vội vàng đi ra ngoài. Ông ta vỗ ngực lẩm bẩm nói: "Sao lại trở nên đáng sợ như vậy, ôi."
"Sao lại đáng sợ?”
Thượng Quan Ân bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau Tô Đình Nghiêm.
Bỗng nhiên có một giọng nói vang lên, Tô Đình Nghiêm giật mình, nói: “Anh Thượng Quan, anh đi phải phát ra tiếng động chứ.”
“Tôi đứng ở đây một lúc rồi, nhưng chính ông cũng không để ý.” Thượng Quan Ân hỏi: “Cái ông vừa nói, có ý gì vậy?”
Tô Đình Nghiêm chỉ vào cửa nói: “Tiểu Duy, đã thay đổi rồi, ánh mắt cậu ta vừa rồi như muốn ăn thịt người, khiến tôi sợ chết khiếp.”
Thượng Quan Ân trầm tư suy nghĩ rồi nói: “Mở cửa ra đi, tôi vào xem.”
“Anh đi à?” Tô Đình Nghiêm nói: “Có thể Tiểu Duy không có cánh tay nên đang có tâm trạng không tốt. Anh đừng nên vào thì hơn.”
“Tôi chỉ định xem cánh tay của cậu ta thôi.”