Chương 139: Nước thương lãng

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi về An Đô, Triệu Quốc Đống yêu cầu Đức Sơn và Trường Xuyên đến Tân Châu khảo sát việc khai thác nước suối ở Thương Lãng. Triệu Quốc Đống vẫn suy nghĩ việc dùng số tiền kiếm được từ thị trường chứng khoán. Nắm tiền trong tay hoặc gửi ngân hàng là cách ngu nhất, nhưng dồn vào thị trường chứng khoán lại không tốt. Hắn vốn định đợi đến khi Giang Khẩu cải cách Công ty xây dựng số hai thì ủng hộ Dương Thiên Bồi một chút, cứ như vậy hắn có thể thành một nhà đầu tư chiến lược, còn tất cả do Dương Thiên Bồi tự phát triển. Nhưng theo tình hình bây giờ thì phải chờ đến lúc đó phải tầm nửa năm, một năm. Việc này mặc dù không quan hệ nhiều với Triệu Quốc Đống, nhưng Trường Xuyên và Đức Sơn đang không có việc. Triệu Quốc Đống cân nhắc có nên để hai tên này dùng một khoản tiền gây dựng sự nghiệp hay không? Chẳng qua lựa chọn hạng mục thì Triệu Quốc Đống cũng phải suy nghĩ kỹ. Ngành công nghệ cao thì hai thằng em không hiểu. Trong ấn tượng Triệu Quốc Đống thì chỉ có ngành sản xuất rượu trắng là cạnh tranh mạnh, các cái khác không nghĩ ra. Triệu Quốc Đống biết chút tiền trong tay hắn không thể sản xuất rượu. Triệu Quốc Đống mất hai ba ngày mới quyết định kinh doanh nước suối. Hắn linh cảm do Liễu Đạo Nguyên tới Tân Châu khiến danh tiếng của suối Thương Lãng trở nên rõ ràng. Dù là nước suối Thương Lãng hay là mấy thắng cảnh du lịch của huyện Thương Lãng do thị trường du lịch không thể khống chế mà rơi vào khó khăn, cuối cùng rơi xuống thành cấp hai. Nơi này không thể so sánh với Cửu Long Câu Tứ Xuyên, Trương gia giới Hồ Nam, Lệ giang cảnh Vân Nam cùng với Quế Lâm Dương Quảng Tây. Mà Triệu Quốc Đống cho rằng thắng cảnh ở Thương Lãng không kém gì mấy điểm kia. Thắng cảnh Thương Lãng thì bây giờ Triệu Quốc Đống không có năng lực để khai thác. Nhưng hắn biết nước suối và suối Thương Lãng là nước suối tinh khiết. Mà bây giờ ngành sản xuất nước suối vẫn trong giai đoạn ban đầu, dễ tạo thương hiệu hơn mấy năm sau nhiều. Triệu Quốc Đống không muốn mình phải mất tâm trí nhiều trong việc kinh doanh, hắn chỉ dặn một chút hai thằng em. Ngoài việc ban đầu đến mời chuyên gia ở cục Khoáng sản, sau đó nhờ Thái Chánh Dương làm cầu nối, còn lại việc khảo sát giao hết cho hai thằng em. Hai thằng không phụ kỳ vọng của Triệu Quốc Đống. Mặc dù trong đó cũng có vài vấn đề nhưng dù sao vẫn theo ý của Triệu Quốc Đống mà làm. Sau khi chuyên gia tới hiện trường kiểm tra và đưa ra ý tưởng khai thác, từ việc tiếp xúc lãnh đạo địa phương đến phối hợp chính quyền cơ sở đều do hai thanh niên trẻ tuổi này làm. Hai thằng tiến vào công việc nhanh hơn Triệu Quốc Đống nghĩ. Nhất là biểu hiện của Trường Xuyên càng nổi trội hơn. Sau vài lần đến Tân Châu, Trường Xuyên đã hiểu rõ và tin vào ý tưởng thành lập công ty khai thác nước suối ở Huyện Thương Lãng của Triệu Quốc Đống. Hơn nữa y còn đưa ra kế hoạch phát triển trọn vẹn khiến Triệu Quốc Đống rất vui vẻ. Kiếm tiền mặc dù quan trọng nhưng làm Triệu Quốc Đống vui mừng đó là Trường Xuyên không còn là thằng vô tích sự như trước. Thậm chí còn làm Triệu Quốc Đống vui hơn kiếm được vài triệu. Lỗ có thể kiếm lại nhưng một người có thể thay đổi hẳn so với trong mơ, điều này nói rõ hắn có năng lực thay đổi thế giới xung quanh. - Chính quyền địa phương có đề nghị gì không? Triệu Quốc Đống biết bây giờ khắp nơi trong cả nước đều đang thu hút đầu tư, Huyện Thương Lãng là nơi xa xôi cũng càng thêm cấp bách. Tâm trạng này của chính quyền địa phương thì cần lợi dụng cho tốt, làm như thế nào để chính quyền địa phương nhường bước lớn nhất, cho nhà đầu tư càng nhiều lợi ích. - Bọn họ đáp ứng có thể sửa đường đi khu nước suối. Nhưng đường đi quanh khu suối thì hy vọng do chúng ta phụ trách, bọn họ có thể giúp chúng ta thỏa thuận điều chỉnh đất đai với hai cấp xã, thôn.