Chương 264: Kiêm nhiệm

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống về đến nhà khách thị ủy đã là hơn 10h tối. Trên đường đi hắn đang suy nghĩ Tương Uẩn Hoa là thật sự không nhìn được hàng hay để đó nhằm thử người. Phải biết phong cách hai thứ mặc dù tương tự nhưng chỉ cần nghiên cứu là nhìn ra được ngay. Thời này mặc dù chơi đồ cổ vẫn chưa phát triển mạnh, nhưng cũng có người thích. Nhất là mấy khu kinh tế phát triển, người có nhiều tiền trong túi cũng thích chơi mấy trò này. Triệu Quốc Đống đã tới Phan Gia Viên Bắc Kinh một lần. Trong mơ hắn thấy nơi này rất phức tạp về thị trường đồ cổ, chẳng qua bây giờ nó mới chỉ là một khu chợ bán đồ tạp hóa mà thôi. Triệu Quốc Đống đi một vòng cũng mua được không ít thứ. Thời này chơi đồ cổ không bằng mười năm sau, Triệu Quốc Đống có nhiều tiền nên sao bỏ qua cơ hội này. Hắn liền mua vài món đồ để cất giữ chờ lên giá. Ống bút màu đời Càn Long kia chính là một thứ Triệu Quốc Đống mua được ở Bắc Kinh. Loại hàng đời Càn Long không hiếm thấy, quan trọng nhất là nó có tinh sảo hay không, có đáng giá hay không. Triệu Quốc Đống bỏ ra một ngàn tán để mua nhưng lại thấy nó đáng giá hàng chục ngàn. Về phần các bức tranh thư pháp thì Triệu Quốc Đống không có hứng thú. Người Trung Quốc mặc dù thích thư pháp nhưng Triệu Quốc Đống không muốn tiếp cận. Thị trường đồ cổ rất thâm thúy, sở thích rất rộng. Dù là tỷ phú mà chui vào cái ngành này cũng thấy đau đầu. Phòng hai người kia vẫn im lặng, Triệu Quốc Đống trực tiếp về phòng. Tối nay không thể tới chỗ Nghiêm Lập Dân. Sau khi biết Triệu Quốc Đống được điều tới Ninh Lăng, Lưu Triệu Quốc đã gọi cho Nghiêm Lập Dân, muốn y cố gắng giúp Triệu Quốc Đống. Nghiêm Lập Dân cũng lập tức đồng ý, nói Triệu Quốc Đống có việc gì phiền cứ việc mở miệng. Trước khi đến Triệu Quốc Đống đã chuẩn bị hai món quà, chẳng qua quan hệ giữa Lưu Triệu Quốc và Nghiêm Lập Dân mặc dù cũng được nhưng không quá sâu, Nghiêm Lập Dân thích gì thì không rõ. Tặng đồng hồ thì Triệu Quốc Đống sợ quá quý, Nghiêm Lập Dân sẽ không nhận. Tặng bật lửa, thắt lưng lại có vẻ tùy tiện. Cuối cùng mùi nước hoa của Cổ Tiểu Âu làm Triệu Quốc Đống chơi trò vây Ngụy cứu Triệu. Không rõ sở thích của Nghiêm Lập Dân thì liền quyết định tặng đồ mỹ phẩm cho vợ y. Mai là lúc có địa điểm cụ thể về nơi mình sẽ đi. Triệu Quốc Đống nằm trên giường suy nghĩ một chút. Chẳng qua rất nhanh hắn bỏ qua vì cơn buồn ngủ kéo tới. Không cần biết, có lẽ Thị ủy còn chưa quyết định. Chỉ là đến bây giờ phải theo ý trời. Tương Uẩn Hoa cầm cặp từ trong xe đi ra, Thư ký Tiểu Hoàng vội vàng đi lên cầm cặp cho y: