Quyển 7 - Chương 71

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đường Diệu Văn lo lắng với việc đưa ra đối sách một cách gọn gàng và linh hoạt như Triệu Quốc Đống, nhất là khi đề cập đến hai vấn đề chính sách trước. Nếu quả thật là tiến hành tuyên truyền dựa theo cái gọi là chính sách thì chỉ sợ rất khó làm cho quần chúng vừa lòng. Mà vấn đề có thể yên lặng một thời gian ngắn nữa hay không thì lại một lần nữa phát sinh ra. Y cũng có chút bận tâm. Có điều ở trên hội nghị thì y cũng không tiện đưa ra lo lắng của mình mà là đợi cho những người khác đều tự tản đi triển khai công tác, chỉ còn lại hai người là y và Triệu Quốc Đống thì y mới nói ra điều mình lo lắng. Triệu Quốc Đống cũng rất hiểu điều Đường Diệu Văn lo lắng, nhưng hắn càng hiểu rõ hơn rằng trên thực tế vấn đề bảo vệ môi trường chỉ là một đốm lửa nhỏ. Tuy rằng đốm lửa nhỏ này về sau sẽ trở thành phiền toái thực sự, nhưng hiện giờ bọn người ngụy trang đánh trúng vấn đề ô nhiễm và bảo vệ môi trường thì không có mấy ai thực sự hiểu được ảnh hưởng từ sự ô nhiễm mà xí nghiệp sản xuất có khả năng mang lại. Tuy nhiên, Triệu Quốc Đống thật sự muốn lợi dụng cơ hội này để hạn chế mức độ nguy hại của xí nghiệp sản xuất trong một phạm vi nhất định. Vấn đề xây dựng đường thật ra là Triệu Quốc Đống thực sự cảm thấy mình có chút sai lầm. Đúng là bởi vì tất cả lực chú ý đều đặt lên một số vấn đề được tự nhận là trọng yếu hơn, không để mắt đến những vấn đề mà quần chúng cần cho nên mới có thể làm cho những oán khí này tích tụ trong một thời gian dài, cuối cùng là nhân cơ hội như thế mà bùng phát ra. Mất bò mới lo làm chuồng cũng vẫn còn chưa muộn vậy, phải mau chóng đưa ra phương án xử lý cũng đủ để biểu hiện sự coi trọng của Huyện ủy và Ủy ban Nhân dân huyện. - Diệu Văn, không cần quá lo lắng, những chuyện thế này về sau có thể không ngừng xảy ra theo sự phát triển của kinh tế. Khi tôi ở An Đô đã trải qua không ít những chuyện như thế này. Theo sự phát triển của Hoa Lâm chúng ta, tiến trình đô thị hóa sẽ không ngừng nhanh hơn, các vấn đề như giải phóng mặt bằng và tái định cư, bảo vệ môi trường khỏi ô nhiễm, san đồi phá ruộng, chuyển nhượng đất nông nghiệp, vân vân sẽ còn có thể không ngừng phát sinh mạnh mẽ. Thời kỳ chuyển đổi xã hội vốn chính là một thời kỳ tràn ngập mâu thuẫn và xung đột. Mà làm sao có thể vừa phát triển được kinh tế, lại vừa bảo trì được sự ổn định của xã hội cũng chính là kim chỉ nam để khảo nghiệm nghệ thuật lãnh đạo và năng lực chấp chính của lãnh đạo chủ chốt ở một địa phương đấy. Triệu Quốc Đống và Đường Diệu Văn đã dần dần thích nghi với mối quan hệ giữa bên Đảng và bên chính quyền giữa bọn họ. Sự chênh lệch về tuổi tác cũng dần biến mất theo sự chuyển hóa thích nghi của con người. Đường Diệu Văn cũng rất tự nhiên và bình tĩnh hòa nhập với vị trí chủ tịch huyện kia. Mà Triệu Quốc Đống thì lại càng lý tính mà đứng trên góc độ một Bí thư huyện ủy để suy xét vấn đề và xử lý quan hệ. Đường Diệu Văn thở dài một hơi: