Quyển 7 - Chương 72

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Tâm trạng Triệu Quốc Đống có chút phiền não, ngồi trong xe nhìn cảnh vật lùi nhanh về phía sau mà yên lặng suy tư. Hắn không thể thuyết phục được Đường Diệu Văn. Điều này làm cho hắn có cảm giác bị thất bại. Vốn dĩ vẫn kiêu ngạo vì tài ăn nói, lại thêm nữa là tự cho rằng mình khá là hiểu biết đại thế thời cuộc sau này, Triệu Quốc Đống hoàn toàn cho rằng mình có thể thuyết phục được Đường Diệu Văn đồng ý với quan điểm của mình. Nhưng Đường Diệu Văn lại không thỏa hiệp. Tuy rằng mặt ngoài y rất tôn trọng mình, nhưng nếu như phải hao tiền tốn của mất mấy chục triệu để xây dựng một cái nhà máy xử lý nước thải thì hắn vẫn là không thể chấp nhận được. Nhất là nhà máy xử lý nước thải này chủ yếu là xử lý nước thải cho các xí nghiệp sản xuất. Điều này càng làm cho Đường Diệu Văn không thể hiểu nổi. Triệu Quốc Đống và Đường Diệu Văn có cái nhìn chênh lệch rất lớn về thu nhập từ thuế sau này và khoản đầu tư hiện nay của mấy xí nghiệp sản xuất này. Đường Diệu Văn cho rằng đầu tư đến mấy chục triệu là tuyệt đối không phù hợp với một huyện như Hoa Lâm, một nơi đâu đâu cũng cần đến tài chính. Mà trong ba năm tới đây, thu nhập từ thuế thu được của ngành công nghiệp sản xuất chế biến này chỉ sợ cũng khó mà hòa vốn được với khoản đầu tư ban đầu, càng không cần tính đến việc gánh được lãi cho vay. Theo ý tưởng của Đường Diệu Văn thì phải là xí nghiệp sản xuất tự trang bị các phương tiện xử lý thô để tiến hành xử lý, không nên để huyện đưa vào quy hoạch chung cho bọn họ. Mà Phòng môi trường của huyện chỉ gánh trách nhiệm giám sát thôi. Triệu Quốc Đống không rõ lắm về một điều, Đường Diệu Văn có hiểu hay không rằng sau khi xí nghiệp sản xuất thực sự đi vào hoạt động thì có thể sẽ không còn xử lý chất thải nước thải theo tiêu chuẩn như bọn họ đã hứa hẹn như thế nữa. Mà liệu Phòng môi trường của huyện có năng lực theo dõi toàn bộ việc xử lý chất thải nước thải của những nhà máy này hay không? Nếu cứ rò rỉ lén lút thì anh làm sao phòng ngừa được? Mà một khi các xí nghiệp sản xuất kia xử lý ô nhiễm với hiệu quả căn bản là không sao đạt được tiêu chuẩn thì trong huyện có dám quyết đoán bắt doanh nghiệp đóng cửa ngừng sản xuất hay không? Triệu Quốc Đống không cho là Diệu Văn, hoặc là những người lãnh đạo sau này của huyện Hoa Lâm có thể có sự quyết đoán được như thế. Điều đó cũng làm cho ý tứ mắt nhắm mắt mở hoặc là lấy xử phạt thay cho pháp luật sẽ trở thành lệ thường, mà ô nhiễm thì cũng sẽ trở thành một mảnh u ám thạt lớn bao phủ trên bầu trời huyện Hoa Lâm, cũng trở thành một bóng ma trong lòng Triệu Quốc Đống, bất kể là hắn có đi đến đâu. Hắn không nghĩ lưu lại cho mình một điều đáng tiếc như thế. Vả lại, cục diện hiện giờ sẽ lại có chút khó có thể khống chế nổi. Hoắc Vân Đạt muốn kéo được hơn bốn mươi thôn dân lên cái xe bus cho thuê kia cũng phải tốn hết sức lực chín trâu hai hổ mới "mời" được họ lên xe, và cũng phải sử dụng không ít thủ đoạn "cây gậy và củ cà rốt". Triệu Quốc Đống ngày càng có thiện cảm hơn với Hoắc Vân Đạt. Quế Toàn Hữu đi rồi thì lại có một người mới đến có năng lực không thua gì Quế Toàn Hữu cả. Hơn nữa, kinh nghiệm cơ sở của Hoắc Vân Đạt còn hơn cả người tiền nhiệm làm cho Triệu Quốc Đống rất là vừa lòng. Mạch Gia Huy và Lam Quang muốn gặp Triệu Quốc Đống để nghiên cứu vấn đề thôn dân xã Đông Nam huyện Hoa Lâm đã phản ánh. Bởi vì thôn dân đã tuyên bố nếu yêu cầu của bọn họ không có được câu trả lời thuyết phục và rõ ràng thì bọn họ sẽ lên tận Tỉnh ủy và Ủy ban Nhân dân Tỉnh để kêu oan. Chuyện này khiến cho Thị ủy và Ủy ban Nhân dân Thị xã coi trọng ở mức độ cao, nhất là thời điểm khi còn cách ngày bầu cử Đại hội đại biểu nhân dân khóa 15 không đến nửa năm lại xuất hiện nhân tố không ổn định dạng này thì các lãnh đạo của mỗi một cấp đảng ủy và chính quyền nhân dân đều vô cùng kiêng kị. Triệu Quốc Đống cũng không lo cho cái thân mình. Hắn tự tin rằng mình có năng lực xử lý tốt chuyện này. Vấn đề ở chỗ, lãnh đạo bên trên sẽ đối đãi với chuyện này như thế nào. Mà trong huyện phe Đường Diệu Văn phản đối ý kiến mình đưa ra về việc chính quyền đóng vai trò chính trong việc thành lập nhà máy xử lý nước thải nhất định sẽ lại gây sóng gió trong chuyện lần này. Mối quan hệ song phương vốn dĩ tương đối tốt đẹp giữa Đảng và chính quyền còn chưa qua thời kỳ trăng mật có lẽ sẽ bị bóng đen che lấp, thậm chí, còn có thể có nguy cơ tan vỡ. Trong phòng hội nghị của thị ủy, không khí có chút âm trầm. Thái độ của Mạch Gia Huy tuy rằng rất bình tĩnh, nhưng ý kiến cũng rất kiên quyết, vừa không để để cho chuyện này dẫn đến những nhân tố không ổn định, lại cũng không thể vì vấn đề này mà khiến cho kế hoạch phát triển kinh tế của huyện Hoa Lâm bị chặt đứt, hoặc nói cách khác chính là vừa phải xử lý công bằng cho quần chúng, đồng thời cũng mau chóng khôi phục lại việc xây dựng các xí nghiệp đang bị đình chỉ kia. Triệu Quốc Đống cũng lộ ra một số ý tưởng của bản thân mình. Mạch Gia Huy cũng không hứng thú với quan điểm của Triệu Quốc Đống. Theo ý ông ta, yêu cầu xí nghiệp sản xuất đầu tư một món tiền khổng lồ và huyện xuất ra một khoản để phối hợp xây dựng một nhà máy xử lý nước thải là rất không có khả năng. Nếu đầu tư quá lớn, xí nghiệp sản xuất chắc chắn không thể đáp ứng. Còn nếu xí nghiệp bỏ ra một khoản đầu tư quá nhỏ thì huyện lại phải còng lưng gánh gánh nặng tài chính tương đối lớn. Trong lúc này, rất khó có thể tìm được điểm phù hợp. Triệu Quốc Đống cũng rõ ràng những người lãnh đạo này quan tâm chỉ là bình ổn chuyện của riêng mình, đồng thời, khôi phục lại việc xây dựng. Những chuyện khác bọn họ sẽ không cảm thấy hứng thú. Dù sao đây là dự án chỉ trong phạm vi huyện, phía Thị xã chỉ có không hy vọng nhìn thấy quần thể này ảnh hưởng đến sự ổn định chung mà thôi. - Đến ngồi đây, Bí thư Triệu. Có lẽ cậu là lần đầu tiên đến phòng làm việc của tôi đấy nhỉ.