Quyển 9 - Chương 51

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Lời Triệu Quốc Đống làm đám người Trương Việt Xuyên càng lúc càng kinh ngạc. Tây Giang là nơi có điều kiện kinh tế tốt nhất Ninh Lăng, vậy các nơi khác thì sao? Ninh Lăng xếp cuối trong bảng danh sách các thành phố, Thị xã toàn tỉnh, lực lượng tài chính yếu kém mà sao Tây Giang dựa vào gì mà dám tham vọng như vậy? Thành lập Hệ thống bảo đảm an sinh xã hội là một mục tiêu lớn mà mấy năm trước quốc gia đã đề xuất. Năm nay tỉnh An Nguyên và các tỉnh khác mới bắt đầu lục lọi thành lập. Nhất là Hệ thống bảo đảm an sinh xã hội dành cho nhân viên các công ty, nhà máy càng là vdde khó khăn. Rất nhiều Thị xã tỏ vẻ hiện nay khó có thể toàn diện đẩy mạnh công việc này, chỉ có thể chia thành giai đoạn phổ biến. Không ngờ Tây Giang lại dám can đảm dùng tiền thu được để thành lập. Mặc kệ ý đồ của đối phương là như thế nào nhưng đây là một con đường mới đối với các nơi. Trương Việt Xuyên cũng nghĩ đến không biết tên Triệu Quốc Đống này có phải là nhận ra ý đồ của chủ tịch tỉnh Ứng Đông Lưu nên mới nói như vậy, còn đâu không làm. Chẳng qua y lại thấy không đúng. Đối phương nói ra như vậy thì chắc không phải chỉ nói xuông. Như vậy chỉ có thể nói tư tưởng người này vượt qua thời đại, về phần Tây Giang có năng lực làm hay không lại là chuyện khác. - Trưởng phòng Trương, thực ra tôi sở dĩ vội vàng cải cách các nhà máy cũng là có một ý. Đó là các nhà máy của Tây Giang chúng tôi hầu hết đều có quy mô nhỏ, không thuộc ngành kinh tế huyết mạch của quốc gia, cởi bỏ trói buộc là có thể giúp bọn họ tiến vào nền kinh tế thị trường. ngoài ra còn có mấy nhà máy kinh doanh quá kém, chúng tôi dự định dùng hình thức nửa bán nửa cho để đưa ra ngoài. Nhưng nhiều công nhân mất việc lại là điều chúng tôi lo lắng. - Tôi nghĩ bây giờ Ninh Lăng đã được xác định thành trụ sở sản xuất thiết bị ngành điện của quốc gia, bây giờ đã có một số nhà máy khu vực duyên hải đến Ninh Lăng xây dựng nhà máy. Bọn họ cũng cần nhiều công nhân có tay nghề, tôi đã tiến hành trao đổi với các công ty này. Chính quyền có thể đưa ra chính sách ưu đãi, nhưng bọn họ phải chia sẻ gánh nặng công nhân mất việc với chính quyền. - Ồ.