Quyển 9 - Chương 52

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Dù là Tiếu Triêu Quý, Bành Nguyên Hậu hay Ngô Ứng Cương đều vô thức có phản ứng theo câu nói này của Triệu Quốc Đống. Tiếu Triêu Quý là người mẫn cảm nhất. Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Qua Tĩnh vốn là Trưởng ban Tuyên giáo, nghe nói rất được Bí thư tỉnh ủy Ninh Pháp coi trọng. Triệu Quốc Đống tháng trước đột nhiên đưa ra chỉ thị Ban Tổ chức cán bộ Quận ủy nên coi trọng công tác xây dựng Đảng của khối phi nhà nước, cũng đưa ra điểm sáng của công tác xây dựng Đảng của Ban Tổ chức cán bộ Tây Giang chính là thành lập chi bộ Đảng ở các đơn vj này. Tiếu Triêu Quý còn nghĩ Triệu Quốc Đống đột nhiên có ý tưởng này. Nhưng bây giờ nhận được thông báo của Ban Tổ chức cán bộ Thị ủy, Tiếu Triêu Quý có chút kinh ngạc vì ý tưởng của Triệu Quốc Đống lại trùng với ý đồ của Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy. Xem ra Triệu Quốc Đống đã sớm tạo được quan hệ với Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy, hơn nữa có quan hệ không bình thường với Trưởng ban tổ chức cán bộ. Điểm này càng làm Tiếu Triêu Quý coi trọng năng lực của Triệu Quốc Đống hơn. Đám người Lôi Bằng, Đinh Cao Thọ dựa vào gì mà đấu với hắn. Dù Triệu Quốc Đống là kẻ bất lực thì đám người kia cũng không thể so sánh. Đừng nói là Nghiêm Lập Dân, dù là Kỳ Dư Hồng nếu Qua Tĩnh nói một câu thì cũng phải suy nghĩ. Bành Nguyên Hậu càng thêm chấn động. Thường vụ tỉnh ủy, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Hàn Độ đến Ninh Lăng kiểm tra công việc, Nghiêm Lập Dân và Mao Bình đi cùng cả lộ trình. Lúc ấy Triệu Quốc Đống ở Thượng Hải thu hút đầu tư, Bành Nguyên Hậu ở bên nghe thấy Hàn Độ hỏi về Triệu Quốc Đống, điều này nói rõ Hàn Độ có ấn tượng tốt về Triệu Quốc Đống, có vẻ như còn có quan hệ cá nhân. Bây giờ Triệu Quốc Đống lại nhắc tới Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Qua Tĩnh thì cũng có vẻ quen thuộc. Chỉ bằng nói một câu này đã đủ làm người ta phải suy nghĩ. Ngô Ứng Cương càng không cần nói. Thường vụ tỉnh ủy đối với là quá xa vời, đó gần như là truyền thuyết. Có thể ngồi ăn cơm với Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy, điều này không phải một cán bộ cấp phó giám đốc sở có thể làm được. Phải biết rằng cả tỉnh có 14 thành phố, Thị xã, chỉ riêng Phó bí thư, Phó thị trưởng và thường vụ đã hai ba trăm, đó còn chưa tính các cán bộ cấp phó giám đốc tại cơ quan trực thuộc tỉnh, các xí nghiệp, ít ra cũng phải năm trăm. Thêm cả các cán bộ cấp Phó chủ tịch, Phó chủ nhiệm Đại hội đại biểu nhân dân và Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân cấp thành phố, Thị xã thì hơn ngàn cũng là bình thường. Có thể để Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy biết tên đã khó, có thể quen thuộc thì càng khó. Về phần ăn cơm, nói chuyện thì sợ chỉ khoảng 20 người. Triệu Quốc Đống chẳng lẽ nằm trong số đó. Triệu Quốc Đống có vẻ không để ý mấy người kia suy nghĩ, hắn nói: