Quyển 12 - Chương 9

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Chu Tinh Văn rất vui vẻ khi Triệu Quốc Đống tới. Trong khách nhà gái thì Triệu Quốc Đống là người có thân phận cao nhất. Bí thư Đảng ủy chính pháp Lưu Triệu Quốc không tới, mà nhờ Phó bí thư Cao Dương cầm phong bao tới. Cao Dương cũng là người quen, còn có duyên cộng tác nhiều nơi với Triệu Quốc Đống. Lúc Triệu Quốc Đống ở Giang Miếu, Cao Dương cũng ở Giang Miếu. Triệu Quốc Đống đến Khu Khai Phát Giang Khẩu, Cao Dương lên làm Phó viện trưởng Viện kiểm sát huyện. Lúc Triệu Quốc Đống tới Ninh Lăng, Cao Dương điều sang làm Phó viện trưởng Viện kiểm sát Ninh Lăng. Triệu Quốc Đống rời khỏi Ninh Lăng một năm, Cao Dương điều tới Thành phố An Đô làm Phó bí thư Đảng ủy chính pháp, làm phó cho Lưu Triệu Quốc, thành cán bộ cấp phó giám đốc sở. Lưu Triệu Quốc cũng khá tin dùng Cao Dương. Khi Khâu Nguyên Phong xuất hiện, ba người quen cũ gặp nhau không khỏi cười cười náo nhiệt. Hoàng Hóa Thành đứng trước cửa khách sạn cười ha hả chào mời khách tới. Hoàng Hóa Thành bây giờ làm phó đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự phân cục Thiên Hà, coi như công thành danh toại. Hôm nay lãnh đạo phân cục đến không đủ. Thường vụ quận ủy, Bí thư Đảng ủy chính pháp kiêm phân Cục trưởng Khâu Nguyên Phong làm chủ hôn cho y, điều này làm y thấy rất vinh dự. Khâu Nguyên Phong đến phân cục được hơn năm, mặc dù mặt luôn nở nụ cười nhưng người ở phân cục đều khá kính sợ y. Mà y ở trong phân cục cũng hiếm khi tham gia các cuộc tiệc rượu cá nhân. Hoàng Hóa Thành một năm trước điều từ Giang Khẩu sang làm phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự nghe nói Đảng ủy phân cục có dị nghị nhưng Khâu Nguyên Phong rất quyết đoán. Cũng may trong một năm qua Hoàng Hóa Thành cũng không làm Khâu Nguyên Phong mất mặt, phá được mấy vụ án ra hồn. Hoàng Hóa Thành thấy Triệu Quốc Đống xuất hiện mặt không khỏi cứng lại, nhưng ngay lập tức thay vào đó là nụ cười ân cần. Chu Lệ - vợ Hoàng Hóa Thành có chút tò mò nhìn bố mình đang đi cùng người trẻ tuổi kia, thậm chí Phó bí thư Đảng ủy chính pháp thành phố Cao Dương cùng Cục trưởng Khâu lãnh đạo của chồng cũng đi phía sau. Điều này làm cô có chút kinh ngạc. - Ông xã, anh xem bố em đang đi với ai đó. Hắn không ngờ đi trước Bí thư Cao và Cục trưởng Khâu nữa chứ. Bố em hôm nay sao vậy, người đó làm gì thế? Hoàng Hóa Thành cười khổ một tiếng. Y rất muốn không trả lời nhưng y biết mình có từ chối trả lời cũng không có nghĩa gì. Ông bố vợ đã sớm nhắc y, y và Triệu Quốc Đống không cùng cấp bậc, phải học cách bình tâm đối xử tất cả, thậm chí phải nghĩ mọi cách quan hệ tốt với Triệu Quốc Đống, sau này chỉ cần Triệu Quốc Đống nói một câu là đủ để y phát triển nhanh. Với thân phận của Triệu Quốc Đống bây giờ thì Hoàng Hóa Thành có làm cả đời cũng khó đạt được. Cán bộ cấp giám đốc sở, ở hệ thống công an thì phải làm Bí thư Đảng ủy chính pháp Thành phố An Đô thì mới đạt được. Mà trong 20 năm tới mình đạt được không? Hiển nhiên là không thể. Hoàng Hóa Thành tự nhận mình là người biết nặng nhẹ. Nhưng thấy Triệu Quốc Đống, y không khỏi có chút chua xót trong lòng. Chu Lệ thấy vẻ mặt Hoàng Hóa Thành có chút khó coi nên vội vàng hỏi: