Quyển 12 - Chương 10

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đường Cẩn đến đám cưới làm Triệu Quốc Đống có chút giật mình. Nhưng hắn sớm chuẩn bị tư tưởng nên không quá hốt hoảng, vẫn duy trì được lý trí và bình tĩnh. Đương nhiên cảm nhận trong lòng hắn lại là việc khác. Nhưng dù sao hắn cũng qua được cửa này. Chẳng qua ánh mắt buồn của Đường Cẩn làm tim Triệu Quốc Đống như bị bóp thắt. Trái tim hắn như muốn tan ra, chẳng qua cuối cùng hắn vẫn kiên cường chịu đựng. Triệu Quốc Đống ra khỏi khách sạn đã làm 5h chiều. Hắn vốn định đi sớm hơn nhưng Hoàng Hóa Thành và Chu Lệ rất nhiệt tình nói chuyện với hắn. Lúc ra khỏi ngành chính sách, Triệu Quốc Đống đã không còn bất mãn gì với Hoàng Hóa Thành. Hắn cũng cảm thấy Hoàng Hóa Thành bây giờ đã trở nên chín chắn hơn, thay vào đó là sự tàn nhẫn, quyết đoán của lính trinh sát. Mặc dù ngoài mặt thi thoảng vẫn hiện vẻ mất tự nhiên nhưng khi nói chuyện về công việc của y thì Hoàng Hóa Thành vẫn có chút tự hào. Chu Lệ lại là người khá biết cách làm sôi nổi không khí. Mặc dù có cả Hoàng Hóa Thành nhưng hầu hết đều do cô bắt chuyện, hơn nữa cô ăn nói cũng khóe, biết chọn đề tài và tạo cơ hội. Ngay cả Triệu Quốc Đống cũng không khỏi thừa nhận cô có khả năng giao tiếp, không hổ làm bên Quận đoàn. Hoàng Hóa Thành ở điểm này đúng là kém Chu Lệ. Chồng Đồng Mạn đúng như Triệu Quốc Đống đoán, đã được quyết định xuống làm Phó Trưởng phòng công an huyện Mai, thời gian xuống kiêm nhiệm là hai năm, chủ yếu căn cứ yêu cầu của Đảng ủy chính pháp thành phố muốn phong phú đội ngũ cơ sở, đồng thời cũng đề cao kinh nghiệm công tác cơ sở cho đội ngũ cán bộ. Hai hôm trước Minh Diệu mới tới huyện Mai báo danh, gặp mặt thành viên bộ máy Công an huyện Mai. Đương nhiên cũng phải gặp Chu Tinh Văn. Mặc dù tâm trạng không quá tốt nhưng hắn không thể từ chối lời mời dùng bữa của Khâu Nguyên Phong và Cao Dương. Hơn nữa còn có cả Phó bí thư Huyện ủy huyện Mai – Tề Danh Viễn để cho đủ chân đánh bài nữa. Nếu là đánh mạt chượt thì tự nhiên không tránh khỏi việc có người chi tiền. Cũng may Khâu Nguyên Phong và Cao Dương không thích trò này, khách liền theo chủ. Tề Danh Viễn coi như làm chủ bố trí mọi người ngồi chơi. Đánh mấy ván Triệu Quốc Đống không thua không thắng làm hắn khá vui. Khi xe Triệu Quốc Đống chạy ra khỏi cửa khách sạn, hắn vô thức nhìn sang bên, một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt. Hắn liên tục thay đổi động tác ở chân, cuối cùng đã dừng lại. Đường Cẩn không biết sao mình lại lên xe hắn. Cô cảm thấy mình như mơ màng, ngồi trên ghế mà cô không biết nói gì, chỉ lặng lẽ khóc. Lúc này Triệu Quốc Đống lại thấy mình rất tỉnh táo, chút xúc động vừa nãy đã biến mất. Hắn lấy khăn giấy đưa cho Đường Cẩn, cũng không lau cho cô. Hắn biết mình phải phân rõ giới hạn. - Em đi đâu? Anh đưa em đi. - Em về Cục Công an.