Chương 113

Đêm tối bên trong bảo tàng Lệ Lập vẫn không có gì thay đổi, vẫn một màu đỏ huyền ảo, chỉ là lượng nguyên sĩ còn tồn tại đã giảm đi đáng kể, mà lượng thi thể tăng lên rất nhiều. Sau gần một ngày bảo tàng này khai mở, mọi vật phẩm có giá trị tại những khu vực ngoài cùng đều đã bị vơ vét sạch, vạn nguyên sĩ như bầy châu chấu đi qua nơi đâu là sạch nơi đó. Lúc này, Diệt Chúng Sinh đang ngồi xếp bằng khôi phục nguyên lực trong một căn thạch thất nhỏ, nhóm người bọn hắn đã quết định nghỉ ngơi tại khu vực này vài canh giờ, dù sao trước đó ai nấy đều đã phải trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ. Hồi đầu giờ chiều khi thoát ra khỏi tòa huyết tháp, nhóm bốn người Tọa Sơn tông vẫn không ngừng tiến sâu hơn, đối đầu với nhiều kẻ khác để chiếm được bảo vật, hiện tại đều đã là nỏ mạnh hết đà. Giờ đây mỗi người đều tìm được một căn thạch thất riêng, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi khôi phục tinh thần cùng sức lực. Mí mắt chậm rãi mở ra, A Diệt thở ra một luồng trọng khí, khẽ cử động cánh tay phải. Thấy cánh tay này đã cử động lại được như bình thường, hắn mới phấn chấn lẩm bẩm: “Cũng may ta mang nguyên lực mộc thuộc tính, khả năng tự chữa lành vết thương của nhục thân cao hơn nhiều, nếu không dù có nhiều thuốc phục dụng cũng không thể lành lại nhanh như vậy được.” Nhắc đến mộc thuộc tính, hắn mới nhớ ra quyển trục mà hồi trong tòa huyết tháp đã lấy được, liền đảo thần thức trong nạp giới, rồi lấy thứ đó ra. Ngày hôm nay hắn đã có thu hoạch kinh người, trong mấy chiếc nạp giới cao giai đều đầy ắp đồ, nhưng không nghi ngờ gì quyển trục này vẫn là thứ chân quý nhất. Trận chiến cuối cùng trong tòa huyết tháp, khi đối đầu với đám ma tu quỷ đạo của Ảo Ma tông, ngoài Liễu Băng Nghi và La Trọng Vị ra, thì A Diệt chính là người có đóng góp lớn nhất. Hắn đã tự mình đối chọi và tiêu diệt được một gã quỷ hóa, điều mà không một ai làm được trừ hai kẻ cầm đầu ra, hơn nữa hắn cũng là người đã diệt sát tên quỷ hóa cuối cùng, tránh để nó tự bạo.