Chương 114

Ngày thứ ba trong tòa bảo tàng đệ tam của Lệ Lập, từ vạn nguyên sĩ giảm xuống không còn tới ba ngàn, đúng với cái tên mồ chôn tu hành giả. Lượng bảo vật tại nơi đây không còn tới một thành, đa phần đều nằm tại những khu vực sâu nhất trong bảo tàng, những kẻ mạnh mẽ còn sống sót cũng đã tập chung tại nơi đó, tiến hành những trận chiến cuối cùng. Một nhóm người trẻ tuổi đang chậm rãi phi hành tại một con đường khác, không hề có ý định tới tranh đoạt tại khu vực trung tâm bảo tàng. Nhóm này có bốn nhân ảnh, một thiếu nữ tuyệt sắc dẫn đầu, phía sau là ba thanh niên hai nam một nữ, không ai khác chính là những đệ tử Tọa Sơn tông. Trước đó vào ngay lúc sáng sớm, phiến đá trong tay mỗi người đều nổi lên dị động, phát sáng ra quang mang chói mắt. Thần thức của mọi người dễ dàng thẩm thấu vào bên trong phiến đá, đặt ấn kí nhận chủ trong đó, nhờ vậy, trong đầu mỗi người đều có một bản đồ chỉ dẫn tới nơi cất giấu thứ chân quý nhất. Nhìn cảnh vật xung quanh, thanh niên họ Cao lên tiếng: “Những khu vực này đều là các nơi không có bảo vật xuất hiện, chẳng một ai thèm bén mảng tới, không ngờ lại được phiến đá dẫn tới đây, xem ra cũng là một cách bố trí che mắt ngoại nhân.” “Theo bản đồ hiện ra trong đầu muội thì sắp tới nơi rồi, của các vị sư huynh, sư tỷ như thế nào?” Nữ tử họ Lâm lên tiếng hỏi. Nghe vậy, A Diệt hơi nhíu mày, thiếu nữ họ Liễu lên tiếng: “Xem ra mỗi một phiến đá lại dẫn tới những nơi khác nhau, có lẽ phải vượt qua được thử thách, thì mới chân chính được dẫn tới nơi giấu bảo thực sự.” Mọi người nghe cũng cảm thấy hợp lý, nhất thời không ai nói gì nữa, im lặng tiếp tục phi hành với tốc độ không nhanh không chậm. Chốc lát sau, họ lại chạm mặt đám ba người Thiên Kiếm các, từ một con đường khác bay tới ngã rẽ này, hai nhóm lại ôm quyền chào nhau.