Chương 115
“Ca ca, muội đói quá.”
“Muội hãy ăn tạm mấy trái này đi, Ngân nhi.”
Dưới cánh rừng xanh mênh mông bát ngát, có hai đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi đang nói cười với nhau. Đứa trẻ lớn tuổi hơn là một nam tử, khuôn mặt bình thường, nước da ngăm đen, trông thân hình rắn chắc khỏe mạnh.
Hắn vừa nhảy xuống từ một cái cây cao, sau đó đi tới gần người còn lại, đưa một nắm quả dại cho người đó. Hai bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đưa lên đón lấy những trái cây, đứa trẻ nhỏ hơn này là một nữ hài, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, ánh mắt to tròn, da thịt trắng trẻo, chỉ là trông bộ dáng có chút nhu nhược.
Nữ hài đó cũng chỉ ăn đi hai trái, số còn lại để cho tiểu nam hài ăn, hai người họ là hai huynh muội một nhà, lúc này đang vui vẻ vừa ăn quả vừa chơi đùa. Gần trưa, nam hài tên A Diệt vác trên lưng một bó củi khô khá lớn, sắc mặt lại không hề tỏ ra mệt mỏi, cùng người tiểu muội trở về nhà.
Tiểu nữ hài cũng bắt trước ca ca mình, đeo một bó cành cây khô sau cái lưng nhỏ nhắn mảnh khảnh, hai người sánh vai bước dần lên lưng chừng núi. Bỗng nhiên bụng của cả hai huynh muội đều sôi lên, nữ hài xấu hổ cúi mặt thấp xuống, nam hài lại cười nói:
“Haha, đã đến giờ trưa rồi, chúng ta đói cũng phải thôi, giờ này chắc mẫu thân cũng đã đi nương về và làm xong bữa trưa đợi chúng ta rồi, mau về nhanh thôi nào Ngân nhi.”
“Vâng ạ.” Nữ hài tên Ngân Dạ ngoan ngoãn đáp lại, rồi tiếp tục đi theo bước chân ca ca, chỉ là sắc mặt có chút chuyện gì đó muốn nói lại thôi.
A Diệt rất tinh ý với từng biểu cảm thoáng qua của tiểu muội mình, liếc mắt trông thấy, liền mở miệng hỏi: Ngân nhi, muội có chuyện gì sao? Có gì thì cứ nói đi, ca ca sẽ giúp muội.”
Nghe vậy, nữ hài tử cố gượng nói, bộ dáng xấu hổ: “Bữa nào cũng chỉ có củ bột dã nát với chút rau dại... muội không muốn ăn nữa đâu...”