Chương 117

“Vυ"t vυ"t!” “Rầm rầm!” Dưới bầu trời trắng tinh, tuyết rơi lả tả nhuộm trắng cả một khu rừng rộng lớn, có ba thân ảnh đang vừa đuổi bắt vừa giao chiến. Thân ảnh đang phi hành bỏ chạy phía trước là một thanh niên nam tử mi thanh mục tú, khí chất phiêu dật, mái tóc dài màu bạch kim bay phần phật theo gió. Hắn mặc bộ bạch y trên thân, toàn lực thúc dục bảo cụ phi hành dưới chân, vừa bay vừa tránh né công kích từ hai kẻ phía sau bắn tới. Truy đuổi theo ngay phía sau nam tử anh tuấn đó, là một nam một nữ mặc hắc bào, tốc độ phi hành không hề kém cạnh, tung ra thần thông công kích thân ảnh phía trước không ngừng. Hai người này, nam có thân hình cao to lực lưỡng, bề ngoài chưa quá tuổi 40, nhưng khuôn mặt xấu xí cực điểm. Nữ là một mỹ nhân trẻ trung, thân hình mảnh mai, đồi núi đầy đủ, eo thon mảnh khảnh, dung mạo bảy phần xinh đẹp, ba phần ma mị, trông ả hấp dẫn nam nhân tới cực điểm. Bạch y nam tử phía trước nhanh như chớp lao xuống dưới một rừng thông rậm rạp, khí tức thu lại, lẩn trốn hai kẻ truy đuổi phía sau. Thấy vậy, hai tên kia cũng lao vụt xuống, đồng thời vung chưởng bắn ra những luồng nguyên lực, công kích các nơi khả nghi. Cảm ứng một hồi vẫn không phát hiện ra mục tiêu, sắc mặt cả hai kẻ kia có chút tức giận, gã đàn ông xấu xí quát lớn: “Không ngờ nguyên sĩ của Tọa Sơn tông lại là loại chuột nhát, chỉ biết lẩn trốn như vậy!” Cách đó hơn trăm trượng, bạch y nam tử trốn sau một gốc cây, tay kẹp hai tấm phù truyền tin, thần thức đang ghi lại thông tin vào trong tấm phù để truyền đi. “Hi vọng Hóa Nguyên sư huynh đang thi hành nhiệm vụ ở gần đây, có thể tới đó cứu viện kịp thời, nếu không... tông môn ta sẽ mất đi một mầm tiên cực tốt...”Khi công kích loạn xạ của hai kẻ kia sắp lan tới nơi này, thì thanh niên anh tuấn đã thi pháp xong, bắn hai tấm phù truyền tin đi, bay về hai phía trái ngược. Xong việc, hắn không còn vướng bận gì nữa mà thản nhiên bước ra, chậm rãi đi tới phía hai kẻ kia, khí tức bạo phát.