Chương 118

Vượt tốc phù, một loại nguyên phù cấp bậc Hiển Hóa hiếm có, khi thôi động sẽ có tốc độ rất nhanh, nhưng muốn phát động tấm phù này cũng cần có không ít nguyên lực chèo chống. Diệt Chúng Sinh và Liễu Băng Nghi hiện tại đang ngồi xếp bằng đối diện nhau, hai bàn tay của họ giơ ra trước mặt, truyền vô số nguyên lực của bản thân lên tấm phù lơ lửng giữa hai người. A Diệt đang dán tấm cường nguyên phù được họ Liễu đưa cho trên thân, có nguyên lực của hai gã Luyện Nguyên cảnh tầng 9 làm nguồn năng lượng, khả năng cao sẽ thôi động được tấm vượt tốc phù này. Trước đó khi trúng phải một đòn công kích mạnh mẽ, khiến bản thân bị hộc máu rồi văng đi xa, hai người vô tình rơi xuống một khe băng khá sâu, nhờ vậy mà không bị lão già mặt ngựa bắt ngay tại trận. Họ Liễu không hề chậm trễ mà lấy ra tấm nguyên phù cực hiếm này, đồng thời nói lên biện pháp với A Diệt, mới dẫn tới cảnh tượng như bấy giờ. Ầm một tiếng, từ phía trên miệng khe rãnh có một cự trảo đen kịt hung hăng giáng xuống, khí thế bức người, khiến vô số vụn băng rơi như mưa. Ngay khi cự trảo còn cách đỉnh đầu hai người vài trượng, thì tấm vượt tốc phù cũng tức thì phát quang, sau đó lập tức hóa thành đạo lam mang kéo theo hai thân ảnh trẻ tuổi bay đi! Luồng sáng lam quang như một mũi tên biết tự điều hướng, nó bay lên khỏi khe băng rồi nhắm thẳng một hướng mà phóng đi rất nhanh. Lão già không kịp trở tay, lúc này nheo mắt nhìn theo luồng sáng kia thì nó đã cách vị trí lão đứng hơn trăm trượng rồi. Tức giận chửi một câu, lão già mặt ngựa liền đạp bảo cụ phi hành, bắn nhanh truy theo hai người. Ước chừng thời gian một bữa cơm sau, luồng lam quang bay vào trong một sơn cốc âm u ẩm ướt, tức thì hết năng lượng liền vụt tắt. Tấm vượt tốc phù trở thành một mẩu giấy trắng tầm thường, đồng thời hai thân ảnh một nam một nữ hiện ra, rơi như quả rụng xuống một bãi cỏ xanh.