Chương 119
“Ta chết rồi sao?”
“Sao xung quanh tối thui thế này?”
“Lúc bị luồng sắc mang hắc ám công kích lên thân, ta đã dùng chút nguyên lực ít ỏi còn lại để thôi động tấm nguyên phù phòng ngự cuối cùng, nhưng căn bản công kích của cấp bậc đó, có làm được như vậy cũng vô dụng.”
Thở ra một hơi dài, A Diệt không muốn tin rằng bản thân đã chết, hắn còn có mục tiêu chưa thực hiện được. Nhưng hiện tại hắn xuất hiện trong một vùng không gian u tối, xung quanh một mảng đen kịt, không hề nhìn thấy bất kì thứ gì, đầu óc thì mơ màng kèm đau nhói.
Nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng ấy, hắn căm phẫn với hành động của lão cẩu họ Bạch đó vô cùng. Đường đường là trưởng bối lâu năm trong tông, vậy mà vì xích mích giữa đám tiểu bối, ám hại chính đệ tử trong tông môn.
Mà lão làm như vậy cũng chẳng bị làm sao cả, hơn nữa khi trở về tông môn còn được thưởng lớn vì cứu được mầm tiên là Liễu Băng nghi. Lão chỉ cần nói hắn đã không may bỏ mạng dưới tay lão già mặt ngựa, thế là phủi sạch mọi trách nghiệm, dù sao có mất đi một tên đệ tử tư chất bình thường, trưởng bối trong tông sẽ chẳng có ai quan tâm.
“Vậy mà trước đó ta còn ôm tâm lý cầu may, ai ngờ lại gặp phải lão cẩu khốn kiếp đó chứ!”
Khi thiếu nữ họ Liễu kêu hắn bỏ lại nàng mà tự mình bỏ chạy, hắn biết dù có ôm theo nàng ta hay không thì bản thân cũng chẳng thoát chết được. Nên hắn đã cầu may, nhỡ đâu phía trước có tiền bối trong tông tới cứu viện, nếu thấy hắn ôm theo họ Liễu bỏ chạy thì khi trở về, hắn sẽ lập được công lớn. Ngờ đâu kẻ đến cứu viện lại mang họ Bạch.
Chán nản thở dài, hắn không biết nơi tối thui này là thiên đường hay địa ngục, hắn như một u hồn tồn tại lẻ loi nơi đây, chỉ có một màu đen vĩnh cửu bầu bạn.
“Ca ca, huynh sẽ không bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu đúng chứ?”
“Huynh từng hứa sẽ trở thành cường giả cái thế, rồi đi tới trước mặt muội, đường đường chính chính nhận là ca ca của Ngân nhi cơ mà!”