Chương 121

Hai tên nam tử phong nhã hào hoa đi tới trước sân, cả hai tên trông bề ngoài đều chừng hai mươi mấy tuổi, khuôn mặt xem là anh tuấn, có nhiều nét giống nhau tới bảy phần, hiển nhiên là hai huynh đệ ruột. Cả hai đều mặc y phục sa hoa mà lại phong nhã, tên ca ca chắp tay sau lưng, phong độ vô cùng, còn tên đệ đệ thì ve vẩy một chiếc quạt giấy trên tay. Thấy thân ảnh một nữ tử với dung mạo tuyệt diễm đi ra nghênh đón, tên đệ đệ Tần Dụ liền sáng hẳn mắt lên, vội mỉm cười tiến lên phía trước. Mà tên ca ca của hắn đang đứng phía sau, cũng ngẩn ngơ trước nhan sắc động lòng người ấy. Trừ bỏ chuyện nữ tử trước mắt không có khí chất đặc biệt của nữ nguyên sĩ ra, thì luận dung mạo nàng không thua kém bất kì mỹ nhân nào hắn từng trông thấy. “Huyền cô nương, cả tháng không được gặp cô khiến tâm ta rối bời, giờ gặp được rồi trong lòng vui như trẩy hội.” Tần Dụ mỉm cười rạng ngời, chào hỏi nàng ta. “Tần công tử thật biết nói đùa, mà vị công tử kia là?” Huyền Như đáp lại một câu, sau đó liền nhìn tới người thanh niên đang đứng phía sau Tần Dụ mà vờ hỏi. Tần Dụ liền tự đắc, bắt đầu giới thiệu: “Đây chính là ca ca Tần Phàm mà ta từng kể với công nương đó, huynh ấy chính là nguyên sĩ hàng thật giá thật, hơn nữa còn là đệ tử chân truyền trong môn phái lớn nhất địa thành Bình Thiên này!” Nghe lời giới thiệu của đệ đệ, gã tên Tần Phàm cũng không giấu nổi vẻ tự đắc, dù sao cả gia tộc phú hào họ Tần, cũng chỉ có mình hắn là thành công trở thành nguyên sĩ. Huyền Như sau khi nghe xong liền hướng tới phía hắn ta mà thi lễ, đồng thời nói: “Tiểu nữ ra mắt Tần thượng nhân.” Hắn ta cười nhạt gật đầu, nhưng trong lòng lại có một tia cuồng hỏa dần dâng lên. Trước đó khi hắn từ tông phái trở về thăm nhà, thì đệ đệ duy nhất của hắn đã nhờ hắn cùng đi tới nơi đây, để mượn uy của hắn khiến nữ tử tên Huyền Như phải đồng ý lời tỏ tình của đệ đệ. Nhưng hắn không thể nào ngờ lại có một phàm nhân kinh diễm đến mức này, đến bản thân hắn cũng động lòng.