Chương 122

“Vậy là sáng sớm ngày mai huynh phải rời đi rồi sao?” Thanh âm không giấu nổi sự hụt hẫng cùng buồn bã từ miệng Huyền Như vang lên, khi vừa nghe người thanh niên trước mặt nói rằng sáng sớm mai sẽ phải ly khai. A Diệt cũng chỉ biết gật đầu, một hồi sau mới nói: “Thương thế của huynh đã khỏi không ít rồi, phải về tông phái tiếp tục con đường tu hành của bản thân thôi, huynh có mục tiêu quan trọng cần thực hiện.” “..Một tuần qua, cảm ơn muội đã chăm sóc và giúp đỡ huynh rất nhiều, còn cho huynh ở một nơi thanh tĩnh như này để điều trị thương thế.” “Chuyện nên làm thôi mà, năm xưa huynh liều mình cứu muội, bây giờ báo đáp chút đó có đáng là gì, hơn nữa phần lớn thương thế của huynh là do bản thân huynh tự điều trị...” Hai người bất giác trầm mặc không nói gì, bầu không khí âm trầm chứa chút phiền muộn. Có một cơn mưa phùn u buồn đi ngang qua bên ngoài cửa sổ, như nói lên tâm trạng của Huyền Như lúc này. A Diệt cũng đang rất nặng lòng, một tuần qua sống tại đây, hắn như ở trong một cuộc đời mới, có mỹ nhân bầu bạn, vô lo vô nghĩ, tâm trí thanh thản vô cùng. Nhưng con đường mà hắn đã chọn thì hắn phải vững bước đi tiếp, chính hắn cũng không cho phép bản thân chểnh mảng. “Làm gì có bữa tiệc nào mà không tàn chứ. Huynh hãy cứ hướng theo mục tiêu của bản thân, mỗi người chúng ta đều có lối đi riêng của chính mình, huynh không cần bận tâm gì về muội đâu... muội hành y cứu người tại nơi đây, kì thực cũng rất tốt.” Nói rồi nàng ta dọn lấy đống bát đũa đã dùng trên bàn ăn, sau đó đem đi rửa, trầm mặc không nói thêm câu nào. “Vậy... huynh về phòng đây.” A Diệt chậm rãi trở về, tuy có phiền muộn nhưng việc hắn đã quyết thì sẽ không thay đổi. Ngồi xếp bằng trên giường điều tức, A Diệt khẽ tính toán: “Từ đây trở về tới tông môn, với tốc độ phi hành của ta thì cũng cần ít nhất chục ngày, chưa kể còn phải bay vòng qua các khu hiểm địa và những vùng tập chung nhiều ma thú nữa, chắc phải mất nửa tháng, như vậy vẫn kịp thời gian.”