Chương 126

Bình nguyên lộng gió, im ắng vô thường, thông đạo tại cánh cổng hắc thạch khổng lồ đã đóng lại. Lão già họ Tần râu tóc bạc trắng, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn, chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi tại đây. "Bốp!" Đột nhiên một bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn vỗ mạnh vào sau lưng lão già, khiến lão đau đớn kêu lên một hồi! “Tần sư đệ, lâu rồi không gặp, lần trước khi ta thức dậy không biết đệ đã trốn đi đâu, lần này thì đừng hòng nhé hehe!” Thanh âm trong trẻo vang lên, từ phía sau lão già có một thân ảnh nữ hài nhảy ra cười đùa. Lão già vẫn đang không ngừng lấy tay xoa xoa phần lưng vừa bị nữ hài vỗ, sắc mặt trở nên khổ sở, đối với nữ hài van xin nói: “Tọa sư tỷ đừng hành hạ bộ xương già này nữa được không? Tiểu đệ chịu hết nổi rồi.” Nữ hài khả ái giơ tay kéo lấy bộ râu dài của lão ta, sắc mặt cố làm vẻ tức giận đáp: “Lần trước đệ hứa với ta rằng lần sau khi ta thức dậy, sẽ đưa ta đi ngoại quốc tiêu diệt cả đám tà sĩ, rồi bắt thật nhiều sủng thú quý hiếm. Giờ định khi nào mới thực hiện đây?” “Hiện tại đệ đang thực thi nghiệm vụ của tông môn, để lần khác nhé.” Nghe vậy, sắc mặt Thanh Loan càng không vui hơn, cánh tay nhỏ nhắn cầm nắm râu của lão già khua qua khua lại, khiến lão chỉ biết chật vật hướng cái đầu theo để tránh việc bị dựt đứt đám râu trắng đó. Trông thấy cảnh tượng một tiểu thí hài đang hành hạ một lão già gần đất xa trời như thế, khiến không ít quản sự phía dưới quay mặt đi, không dám nhìn lại. “Hồi đệ còn nhỏ ta tắm cho đệ suốt, vậy mà giờ đủ lông đủ cánh rồi chẳng xem người sư tỷ này ra gì nữa phải không? Lần này đệ mà không đưa ta xuất ngoại, đừng hòng ta để yên cho!” Bàn tay nhăn nheo vội che cái miệng nhỏ xinh của nữ hài lại, lão già đảo mắt nhìn những người khác rồi khổ sở nói nhỏ: “Sư tỷ đừng kể lại chuyện khi còn nhỏ nữa, người khác nghe thấy thì mất mặt lắm.”