Chương 127
Thân ảnh hắc y di chuyển nhanh như cơn gió, luồn lách dưới cánh rừng nhiệt đới rộng lớn. Phía sau có hai kẻ khác đang truy đuổi theo, chính là hai cỗ khôi lỗi đẳng cấp cao.
Không phải A Diệt đánh không lại nên mới bỏ chạy, mà hắn phải tìm cho ra tung tích của hai kẻ đang chỉ huy khôi lỗi phía sau, chứ hắn không thừa hơi đánh với hai khối sắt vụn vô tri. Loại khôi lỗi này, người chưởng khống không thể cách xa quá nửa dặm, vì vậy chỉ cần chạy quanh vài vòng, hắn không tin không tìm ra chúng.
“Theo tin tức về những thế lực khác, thì đệ tử của Thiên Khôi môn thường có kĩ năng chiến đấu cận thân rất kém, vì chúng quá chuyên tâm cho lĩnh vực khôi lỗi. Chỉ cần tìm thấy hai tên khốn kia, ta sẽ giúp chúng ngừng thở ngay!”
Vừa nghĩ tới đây, hắn đã mơ hồ phát hiện ra chút giao động nguyên lực trong một cái hang nhỏ. Khóe miệng kéo lên đường cong, hắn vờ như không hề hay biết mà chỉ vô tình chạy ngang qua đó, phía sau không xa, hai khôi lỗi đang cố tăng tốc bám theo.
Trong cái hang nhỏ nơi mà họ Diệt sắp chạy ngang qua, có hai gã trung niên đang nhắm mắt, ngồi xếp bằng, hai tay không ngừng kết ấn, giao động nguyên lực nhè nhẹ phát ra, được một pháp trận nhỏ xung quanh che đậy lại. Tuy thân thể bọn chúng ngồi đây, nhưng thần thức thì đang kí gửi trên cỗ khôi lỗi rồi điều khiển nó.
Một gã lên tiếng: “Sư huynh, tên khốn này chạy nhanh quá, dù vừa chiến đấu một trận với bầy ma thú tam giai xong, không ngờ hắn vẫn còn nhiều sức như thế. Chúng ta... có nên từ bỏ không?”
Nghe vậy, gã còn lại có chút tức giận liền đáp: “Hiếm lắm chúng ta mới có thể gặp một con bò lạc tại vùng ngoài như thế này, phải cố gắng diệt sát được hắn, thu lấy nạp giới. Càng có thêm nhiều đồ tốt, tỉ lệ chúng ta tìm được nhiều linh dược, và toàn mạng rời khỏi nơi này càng lớn.”