Chương 146

Dưới bầu trời nắng chói, mấy thân ảnh đang cấp tốc ngự khí phi hành, nhìn kĩ mới nhận ra đây là một cuộc đuổi bắt, mà kẻ đang phải bỏ chạy không ai khác chính là Diệt Chúng Sinh. A Diệt đã vô cùng cẩn thận, khi bay qua khỏi phạm vi có đệ tử ngoại môn tuần tra, tiến vào khu vực rừng núi hoang vu, hắn đã thu liễm khí tức hết mức có thể, hơn nữa cũng không phi hành mà di chuyển dưới khu rừng. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, không bao lâu khi hắn tới khu vực hoang dã này, đã bị một nhóm người tập kích, kẻ nào cũng bịt mặt và mặc hắc y, không rõ thuộc thế lực bảo lâu nào. Thứ khiến hắn phải cấp tốc phi hành bỏ chạy, chính là trong đám người phía sau kia có một nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh. Nhìn lại phía sau thấy bản thân đã vượt xa đám người tu vi Luyện Nguyên cảnh, nhưng gã Hiển Hóa cảnh lại ngày càng tới gần hơn, khiến hắn thở dài lẩm bẩm: “Không thể thoát được rồi, phải dùng chiêu đó thôi.” Hắn liền đổi hướng phóng tới một khu vực rất ít người qua lại, sau đó chợt dừng lại giữa không trung, chậm rãi xoay người, ánh mắt nổi lên cơn phẫn nộ. Thấy hắn không chạy nữa, trung niên nhân che mặt cũng dừng lại, lơ lửng cách hắn chừng mười trượng, cười hắc hắc lên tiếng: “Sao không chạy nữa? Tiểu tử ngươi biết chắc không thể thoát nổi, nên muốn cầu xin một con đường sống sao?” Lão ta đắc ý vô cùng, dù sao kẻ đang ở trước mặt, chỉ là một tên tiểu bối Luyện Nguyên cảnh. A Diệt làm ra bộ dáng tức giận rồi đột nhiên cười lạnh, biểu hiện này khiến trung niên nhân trước mặt có chút cảm giác không đơn giản. Hắn liền cười quỷ dị rồi cuồng vọng nói: “Ta mà phải xin một con đường sống trước một tên mới tấn cấp như ngươi? Haha thật nực cười, nơi đây gần Tọa Sơn tông nên ta không tiện gϊếŧ các ngươi, vậy mà các ngươi lại tưởng ta là quả hồng mềm có thể tùy ý nắn bóp à?”