Chương 147
Nội môn Tọa Sơn tông, vẫn là những khung cảnh núi non bao la hùng vĩ, mây trôi bồng bềnh, thác nước từ trên trời cao rủ xuống, sông nước mênh mông, cây cối xanh tươi, những tia nắng ấm từ vầng thái dương buông xuống đùa nghịch khắp trốn.
Khoảng thời gian qua, ma tu quỷ đạo hoạt động trong nước bắt đầu lắng xuống, không còn hành động bá đạo khắp nơi nữa, điều này khiến cho các đệ tử trong nội môn có một quãng nghỉ dài, không phải thực thi những nhiệm vụ tại phương xa.
Hiện tại đã qua một năm kể từ khi sự kiện Vạn Dược Giới kết thúc, một năm nay Diệt Chúng Sinh tu luyện trong nội môn phi thường an nhàn, không bị bất kì kẻ nào gây khó dễ. Hắn vẫn luôn làm công việc cũ trước kia, chính là trông coi kho tích trữ dược liệu luyện đan, rất ít khi xuất môn.
Chuyến đi Vạn Dược Giới kết thúc mới được một năm, mà thời gian gần đây không có nhiều sự việc gì lớn phát sinh, nên các nhiệm vụ cần thực thi tại phương xa không có nhiều, vì vậy một năm này A Diệt chưa hề nhận được yêu cầu làm nhiệm vụ cao cấp của tông môn lần nào.
Thân ảnh người thanh niên Diệt Chúng Sinh hôm nay vừa trở về từ ngoại biên sơn mạch, đây là lần đầu tiên hắn ra ngoài kể từ khi bắt đầu tu luyện ma công. Hỗn Ma quyết hắn đã tu luyện tới một mức nhất định, cần phải thực chiến để kiểm chứng, nên mới phải nhận nhiệm vụ để xuất môn, và đối tượng thử nghiệm tất nhiên là đám ma thú xấu số.
Trên đường trở về trang viện của mình, hắn vừa phi hành vừa nói chuyện với Ma Quân, hai người có thể chuyện trò với nhau bằng thần niệm, chứ không phải phát âm ra từ miệng. “Không ngờ ma lực của ta lại lợi hại như vậy, dễ dàng diệt sát rất nhiều ma thú đồng giai, không thể tin nổi đây chỉ là uy lực từ công pháp cấp thấp nhất.”
Ma Quân liền đắc ý nói: “Tất nhiên phải lợi hại rồi, Hỗn Ma quyết là công pháp phi thường cao minh, có thể tiến hóa, ngươi có phúc được hưởng mà trước đó còn không ngừng kêu gào với ta.”