Chương 165
Non xanh nước biếc, rừng núi hoang vu, tại một nơi hẻo lánh trên lưng chừng sơn mạch vô danh, có thân ảnh một thiếu nữ đang quỳ bất động trước hai tấm bia mộ. Trên một cành cây cách đó không xa, có một nam tử thanh niên đang âm thầm nhìn bóng lưng thiếu nữ đó.
Nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mắt, khiến hắn bất giác nhớ về mười mấy năm trước, khi bản thân mình mới trở thành nguyên sĩ, trước lúc đi xa cũng quỳ trước mộ phần đấng sinh thành nguyên một ngày. Giờ thấy thiếu nữ xinh xắn kia cũng đang thực hiện hành động tương tự, khiến hắn có chút nặng lòng.
Nghĩ tới bản thân không thể trở về thăm lại trốn cũ, khiến hắn nổi lên sự bất cam, nhưng để an toàn nên đành phải chịu. Hắn không muốn vì nỗi nhớ quê hương, niềm mong mỏi được thăm lại trốn cũ của mình, mà đẩy bản thân vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Trước đó hắn tính tới đón thiếu nữ này, rồi sẽ trở về cố hương, nào ngờ trên đường tới đây đã chạm trán không ít tà sĩ cấp thấp. Trước khi một tên kịp dùng độc tự vẫn, hắn đã tra hỏi ra được chút chuyện chẳng lành. Thủ lĩnh của bọn chúng đã điều động toàn bộ thủ hạ, truy tìm tung tích của hắn cùng Yên Nhiên trên khắp mảnh đất Khởi Hoang này.
Lộ trình từ đây về tới An Thanh trấn không phải ngắn, mà đám tà sĩ Luyện Nguyên cảnh ở khắp mọi nơi, dù có thể dễ dàng gϊếŧ chết nhưng như vậy cũng làm lộ vị trí của bản thân. Nếu chẳng may trên đường về nhà hắn chạm trán phải tà sĩ Hiển Hóa cảnh, vậy thì càng phiền phức nữa, nên hắn quyết định phản hồi tông môn, rời khỏi địa thành Khởi Hoang này.
Đợi thêm một hồi lâu, khi vầng thái dương đã dần lặn mất, chỉ còn vài tia nắng chiều tà cố bám víu trên những tán lá cây, thì thiếu nữ với tấm lưng mảnh khảnh kia mới chậm rãi đứng dây. Nàng vừa dậy thì A Diệt mới lộ diện, từ từ tiến bước về phía cô ta, lúc này thần thức của họ Vân cũng đã cảm ứng ra sự hiện diện của hắn.