Chương 166

Địa Quan trấn, địa thành Mặc Phi, trên lầu cao của một tòa tửu lâu lớn. Có hai thân ảnh chậm rãi bước lên, rồi đi tới ngồi tại một cái bàn vừa phải ngay gần cửa sổ. Những khách nhân khác trên tầng này cũng chỉ tùy ý lướt mắt qua đôi nam nữ vừa tới mà thôi, một số người thì nhìn vị nữ tử lâu hơn chút, nhưng rồi cũng thu mắt trở lại. Hai người này, nam tử chừng mười tám, dung mạo bình thường, chính là Diệt Chúng Sinh. Nữ chừng mười sáu, dung nhan xinh đẹp, thân hình đầy đặn nở nang, là Vân Chi được hắn đem theo. Tùy ý nhìn ra ngoài cửa sổ, A Diệt không hề nói gì, ánh mắt có chút nhớ lại trước kia. Vùng đây đã tiếp giáp với Địa thành Vạn Sơn nơi con quái vật Tọa Sơn tông cư ngụ rồi. Tại Mặc Phi địa thành này có một khu vực khá là danh khí, chính là thung lũng đen, nơi mà năm xưa hắn đã cùng với hai người huynh đệ, lăn lộn tại bên trong. Đến nay cũng đã chừng mười hai năm rồi, không biết Sửu Nhi cùng Kim La giờ ra sao. Khi hắn còn đang trầm ngâm thì tiểu nhị đã mang trà và thức ăn bày biện đầy đủ lên bàn, rồi cung kính rời đi. Hắn bảo thiếu nữ trước mặt cứ tự nhiên rồi bản thân bắt đầu gắp thức ăn, dù Hiển Hóa cảnh có thể luyện hóa nguyên lực bổ sung dinh dưỡng, nhưng dù sao con người từ khi sinh ra đã ăn uống quen rồi, nên vẫn rất muốn ăn uống như thường. Vân Chi cũng bắt đầu cầm đúa lên, gắp một vài món gần phía mình, nữ tử này suốt chặng đường vẫn luôn thành thành thật thật, bộ dáng khép nép vô cùng. Lần đầu tiên rời khỏi quê hương, đến thế giới rộng lớn bên ngoài, lại cùng với một người mới quen chưa lâu, nên biểu hiện của nàng như vậy cũng không có gì khó hiểu. A Diệt vung tay tạo ra một lớp cách âm tráo vô hình, rồi mới vừa ăn vừa dặn dò thiếu nữ trước mặt, những điều cơ bản khi ở trong tông môn. Mấy môn tiểu thuật như quang tráo tránh gió, hay cách âm tráo này, hồi xưa hắn vò đầu bứt tai cũng không học nổi. Nhưng từ khi tiến cảnh, đọc qua cái liền có thể thi triển được luôn, hơn nữa tốc độ tu luyện các loại thần thông cũng tăng lên không ít.