Chương 167

“Hai món hàng này đều có tư sắc cao đẳng, vóc dáng không tệ, tuổi đời còn rất trẻ, hơn nữa đảm bảo còn giữ thân xử nữ. Rất thích hợp huấn luyện làm thị nữ, hoặc đơn giản làm vật phẩm cung cấp nguyên âm, để hấp thụ tu luyện thần thông âm tà. Các vị cứ yên tâm ra giá, vì hai vật phẩm này không hề thuộc thế lực lớn nào cả.” Lão già chủ trì hội đấu giá giới thiệu về hai thiếu nữ trên sân khấu, như thể nói về những món hàng chứ không phải con người. Nhưng không kẻ nào cảm thấy phản cảm, vì những chuyện như thế này diễn ra thường xuyên tại những ám hội. Vô số khách nhân phía dưới quảng trường đang sôi nổi, khi giá khởi điểm được công bố họ liền tranh nhau nâng giá. Trên gian phòng khách quý, Vân Chi chứng kiến tràng cảnh phía dưới mà đầu óc hỗn loạn, sắc mặt lộ rõ sự khó tin, nhân sinh quan của nàng đã bị đảo lộn hoàn toàn. Trước đây nàng tu hành chỉ vỏn vẹn trong địa phận Khởi Hoang địa thành, nơi đó nguyên sĩ thưa thớt, nên tồn tại như nàng rất được người ta tôn kính, mà những nguyên sĩ khác cũng thường quan tâm, thăm hỏi chứ không có bộ mặt xấu như thế này. Nàng không ngờ ở đây nguyên sĩ lại tràn lan như thế, và nguyên sĩ cũng có thể bị đem bán như bó rau như vậy. Hai thiếu nữ cúi gằm mặt xuống, đứng rón rén trên sân khấu kia, nhìn tuổi tác cũng không sai biệt lắm với nàng, dung mạo cũng xinh đẹp, nhưng tay chân bị nguyên xích khóa chặt, số phận khác nàng hoàn toàn. Mắt khẽ liếc nhìn A Diệt đang âm trầm quan sát cuộc đấu giá, nàng cảm thấy số phận của những nữ nguyên sĩ tu vi yếu kém thật thảm, xui xẻo gặp phải kẻ xấu mà thực lực cao cường hơn bản thân, thì chỉ có thể tùy ý họ xử trí mà thôi. Nếu A Diệt là loại người xấu đó, thì có lẽ giờ này trên sân khấu kia đã có ba người rồi.