Chương 172
Một đường không ngừng nghỉ mà phi hành trong đêm, đến rạng sáng, khi vầng thái dương đã ló dạng đông, Diệt Chúng Sinh sau vài tháng phiêu bạt bên ngoài đã trở về tới trước lối vào nội môn Tọa Sơn tông.
Thấy vô số dãy núi nguy nga hùng vĩ phía trước, lúc này hắn mới chính thức một hơi thở phào, mức độ cảnh giác giảm xuống không ít, vì đầu óc hắn đã ở trong trạng thái căng thẳng quá lâu rồi. Nữ tử phía sau suốt cả chặng đường luôn ngoan ngoãn đứng im, không hề mở miệng nói một câu nào, bộ dáng vô hại, lúc này lại đang chấn động không thôi.
Tuy sống tại vùng đất hoang vu, ít tiếp xúc với những khu vực thượng lưu, nhưng nàng cũng được nghe kể không ít về những thế lực lớn tại Phần Quốc này. Trước đó họ Vân cũng nghĩ tông môn mà A Diệt đang ở, chắc chắn sẽ là thế lực lớn, nhưng như thế này không khỏi vượt xa mức tưởng tượng đi.
Hai người đáp đất, rồi chậm rãi đi đến phía cánh cổng chính, nhìn ba chữ Tọa Sơn Tông to lớn, đang tản mát ra khí tức uy nghiêm trên cổng, thiếu nữ này không khỏi há hốc mồm. Sau khi được A Diệt truyền âm căn dặn, nàng mới cố gắng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, rồi đi theo sau hắn.
“Hoan nghênh sư thúc từ xa trở về.” Thấy một người thanh niên mặc bạch y đi tới, bay trước người là tấm lệnh bài đệ tử tinh anh của bản tông, hai tên đệ tử canh cửa liền cung kính mở lời chào.
Sau đó ánh mắt họ lướt tới phía sau hắn, sau khi trông thấy Vân Chi liền bị dung nhan của nàng khiến cho thất thần trong chốc lát, một tên biết mình thất thố vội cúi người ôm quyền nói: “Không biết vị tiểu muội này là ai?”
A Diệt sắc mặt lạnh nhạt đáp: “Nha đầu này là hậu bối của ta, nay ta dẫn nàng tới nội môn để làm thủ tục nhập tông.”