Chương 173

Năm cũ đã qua, năm mới đi tới, đông tắt xuân khai, ấm áp thế gian. Mặc cho thế giới ngoài kia có tranh đấu kịch liệt tới mức nào, tại nội môn Tọa Sơn tông, vẫn là một mảnh yên bình, thế ngoại đào nguyên, cảnh vật thơ mộng tựa bức sơn đồ do thiên nhiên khắc họa. Tại một dãy đình viện kiến trúc xa hoa, cánh cửa của một trang viện bất chợt bung mở ra, vô số luồng năng lượng ập tràn ra bên ngoài, theo sau đó là một người thanh niên chậm rãi bước ra. Hít sâu một hơi, vươn vai đón nhận những tia nắng ấm đầu ngày mới, Diệt Chúng Sinh cảm thấy sảng khoái vô cùng. Cứ ngỡ sau khi hết thời gian một năm được nghỉ ngơi củng cố cảnh giới, bản thân hắn sẽ được điều động đi xa làm nhiệm vụ, không ngờ vẫn chẳng có lệnh từ cao tầng truyền tới. Điều này giúp hắn có khoảng thời gian rảnh để nghiên cứu công pháp và trận đạo, tăng cao thêm nhiều kiến thức và thủ đoạn. Cho tới tận đêm hôm qua, sau chừng hai năm tĩnh lặng, mới có lệnh triệu tập hắn tới Sự vụ các vào lúc sáng sớm, để tiếp nhận nhiệm vụ đầu tiên của đệ tử tinh anh. Hai năm qua trường kì bế quan ít khi ra ngoài, hắn cũng đã dùng hết toàn bộ số đan dược đã kiếm được trước đó rồi, nếu không có lệnh triệu tập thì hắn cũng tính ra ngoài trong thời gian tới thôi. Thần thức hắn cảm ứng vị trí của Vân Chi rồi đi tới đó, nói với nàng rằng thời gian tới sẽ không trở về, rồi phân phó nha đầu này một vài việc. Qua hai năm, thiếu nữ này đã khá quen thuộc với môi trường sinh hoạt trong tông, cũng thân thích hơn với hắn, không còn thường xuyên tỏ ra bộ dáng thẹn thùng như xưa nữa. Giờ đây nàng đã có thể coi là một luyện đan sư chân chính rồi, tu vi cũng vừa đạt tới tầng 4 Luyện Nguyên cảnh khi vừa tròn tuổi 18. Những lúc rảnh rỗi vì sư phụ bận việc, nàng thường xuyên trở về nơi này tu luyện, cũng biết tự giác quét dọn động phủ hoặc đôi khi đi tuần khắp ngọn núi.