Chương 186

Ba thanh phi đao hợp lại thành một mũi trường mâu, nổi lên đầy nguyên lực dạng ngọn lửa màu hồng phấn, xé gió bắn tới đầu u hồn. Bên cạnh, trường mây vũ động, tung ra rất nhiều cú quất roi chứa lôi điện, công kích một u hồn khác. “Đùng!” Hai u hồn bị trúng đòn công kích vừa rồi liền tiêu tan, nhưng vẫn còn cả chục tên khác không hề ngần ngại mà điên cuồng lao lên. Hai thiếu nữ sắc mặt hoảng sợ, vội vã xoay người tiếp tục bỏ chạy. Khi vài tên u hồn sắp bắt kịp, Vân Chi vung tay ném về phía sau một nắm đan dược, những viên đan này lập tức bạo nổ, khói lửa hồng phấn thiêu đốt u hồn. “Trò trẻ con.” Kẻ đang ngồi nhàn nhã trên chiếc phi chu khẽ phất tay, một cơn gió lớn lập tức quét qua phía trước, thổi tan hết thảy hỏa diễm. Hai nữ nhân cũng phải dừng lại, vì bao quanh họ là mấy cơn lốc đang càn quét xung quanh, kéo dài từ mặt đất lên tận trời cao, nếu mạnh mẽ bay qua chắc chắn sẽ bị cuốn vào bên trong lốc xoáy. “Khà khà, hai tiểu mỹ nhân sao phải hoảng sợ bỏ chạy làm gì cho phí sức, ta cũng đâu có ý làm hại hai người.” Khói đen tan đi, thân ảnh ngồi ngạo nghễ trên phi chu lộ ra là một nam tử thanh niên, khuôn mặt tuấn lãng, nhưng có nét âm tà rất rõ ràng. Hai nữ tử này âm thầm kêu khổ, mới mò tới khu vực này chưa lâu, linh dược chả thấy đâu đã bị một gã ma tu để mắt tới rồi. Bọn họ cũng vô cùng kinh ngạc vì ma tu lại dám hoạt động tại nơi này, địa bàn của thế lực đỉnh tiêm, hơn nữa còn không một ai hay biết. Văn Tú Lệ cố nặn ra nụ cười rồi lên tiếng: “Hai người vãn bối chỉ là vô tình tiến vào nơi đây, không ngờ lại là địa bàn của tiền bối, không muốn gây ra rắc rối nên mới cấp tốc rời đi, tiền bối sẽ không chấp nhặt hai tiểu gia hỏa chứ?” “Hắc hắc, ta nào lại đi tính toán với hai mỹ nhân làm gì cơ chứ, hơn nữa tuổi thực của ta cũng không nhiều hơn hai vị là bao đâu, không nên xưng hô xa lạ như vậy, gọi hiền huynh là được.” Gã nam tử mỉm cười ôn hòa nói, bộ dáng ba phần quỷ dị, bảy phần âm tà.