Chương 187

Nhìn hai thân ảnh đang giao đấu quyết liệt, bay dần đi xa, Vân Chi lo lắng nói: “Thúc ấy sẽ không sao chứ? Người vừa trải qua một trận chiến, giờ đã phải động thủ nữa rồi, hơn nữa lão già kia có vẻ còn mạnh hơn tên vừa chết rất nhiều.” “Yên tâm đi, vừa rồi muội không trông thấy sao? Diệt sư thúc dễ dàng diệt sát kẻ đồng cấp như vậy, thì còn sợ gì lão già mặt ngựa kia chứ, có khi còn có thể gϊếŧ luôn lão ta.” Tú Lệ mỉm cười an ủi, sau đó lại nói: “Tỷ thấy tốt nhất muội nên lo cho bản thân mình đi, lần này Diệt sư thúc giận thật rồi đấy, tỷ thì không lo nhưng muội thì không thoát nổi đâu.” Vân Chi ủ rũ có chút hối hận, sau đó chẳng nói gì nữa mà nhắm mắt ngồi xếp bằng, bắt đầu điều tức. Thấy vậy Tú Lệ cũng chẳng còn gì để nói, ngồi xuống nhập định theo. Hai thân ảnh vừa phi hành vừa tung đòn công kích đối phương. Lão già mặt ngựa trong tay có một cây bút lông lớn, vẽ vài nét giữa không trung, liền biến ra vài thanh phi kiếm đen mực bắn tới phía đối thủ. Tức giận quát lớn: “Tiểu tạp chủng, dám gϊếŧ hiền chất của ta, hôm nay ta phải làm thịt ngươi!” Ngón tay họ Diệt điểm chỉ, hàng chục thanh mộc kiếm bắn lên đối chọi gay gắt với phi kiếm của kẻ địch, miệng cười lạnh đáp: “Ta không chỉ gϊếŧ hắn mà sẽ gϊếŧ lão cẩu ngươi nữa đó, rửa cổ cho sạch đi.” “Ta thật hối hận vì năm xưa sau khi đánh ngươi hấp hối, liền không chú ý thêm mới để ngươi lưu lại mạng chó đến bây giờ, thậm chí tu vi tăng vọt đến bước này. Nhưng hôm nay ta sẽ sửa sai, triệt để lấy đầu tiểu tử ngươi.” Lão già mặt ngựa càng nghĩ càng giận, hối hận vì năm xưa sao không bồi thêm một đòn nữa cho tên tiểu tử này chết hẳn.