Chương 202
Tiếng gầm rống vang vọng cả khu rừng, từ xa có thể trông thấy một cơn cuồng phong đang càn quét giữa mảnh rừng ấy, những cây cổ thụ bị nhổ lên cả rễ, bị lốc xoáy gió đùa nghịch trong tay. Cơn cuồng phong đi tới đâu, nơi đó liền trở thành một bãi đất bằng, đúng với câu san phẳng bình địa.
Bên trong cơn lốc, một đầu ma thú với thân hình to lớn đang gầm gừ, thi thoảng há cái miệng lớn bắn ra những luồng đao phong, gào thét phóng tới thân ảnh nhân loại nhỏ bé đang phi hành tránh né trên không.
Đầu ma thú này có hình dạng như con hổ, chỉ là lông mang màu lục bạch, phần cuối của cái đuôi là đầu rắn, mỗi lần há miệng đều có sóng xung kích phát tán. Lúc này trên thân nó đang có chi chít vết thương lớn nhỏ, máu nhuộm đỏ thân thể, xem ra vừa trải qua một trận đại chiến.
Đối đầu mãnh thú ấy là một nam tử thanh niên, bạch y phất phới, chỉ là trên thân thể lúc này cũng chằng chịt vết thương, bạch y nhuốm đỏ, rách rưới khó coi. Cả nguyên sĩ này và đầu mãnh hổ kia đều đang trong trạng thái điên cuồng, muốn gϊếŧ chết đối phương, cơn lốc khủng khϊếp chính là sát chiêu cuối cùng của Phong Mãng Hổ.
Thanh chiến đao huyết sắc trên tay bạch y nam tử, lúc này tạo ra một lực hút vô hình, khiến khí huyết trong thân thể mãnh hổ nhộn nhạo không yên, sau đó có không ít tràn ra khỏi miệng vết thương, hóa thành luồng khói đỏ bay tới dung nhập vào lưỡi đao.
Người cầm thanh chiến đao trong tay là Diệt Chúng Sinh, lúc này vừa tránh khỏi vài đạo đao phong bắn tới, sau đó chém thật mạnh một cái, đồng thời miệng quát lớn: “Huyết Bạo!”
“Oành!” Những giọt máu từ lưỡi đao bay ra, dính trên thân thể to lớn của mãnh hổ, tức thì phát nổ, lực cộng hưởng khiến máu huyết trong thân đầu súc sinh kia phát bạo theo. Nhân cơ hội này, A Diệt bứt tốc phóng tới, thân ảnh hắn gắng gượng xuyên qua cơn cuồng phong mà tiếp cận Phong Mãng Hổ, hung hăng chém một đường qua yết hầu nó!