Chương 203

Trên trán A Diệt đổ đầy mồ hôi lạnh, không biết nói sao cho phải, thì đột nhiên thân ảnh nhỏ nhắn ngồi trên ghế chủ tọa chợt lóe, thình lình xuất hiện trong lòng hắn. Nàng ta duỗi người thoảng mái, sau đó nhìn về phía Vân Chi rồi nói: “Ta là tiểu muội họ hàng gần của tên này đấy, thấy có giống nhau không?” Nghe vậy Vân Chi và cả A Diệt kinh ngạc, họ Diệt liền bừng tỉnh, bảo họ Vân đặt đồ xuống rồi đi ra ngoài, không muốn nàng ta nhìn thấy tràng cảnh rối rắm của hắn. Vân Chi vừa lui ra khỏi đại sảnh vừa lén nhìn lại hai người, ánh mắt như thể trông thấy một ông chú nham hiểm vừa dụ dỗ được cô bé thơ ngây. Tâm niệm liền động, ngay khi Vân Chi vừa ra khỏi phòng, tức thì có một luồng quang tráo bao quanh nơi này, cách âm ngăn cách cả tầm nhìn. Nhưng thân thể hắn vẫn đang căng cứng vì trên người còn có một thân thể mềm mại nằm ở đó, lúc này còn khẽ ngáp. Thanh Loan lấy tay che miệng, đôi mắt lim dim, chậm rãi lên tiếng: “Nhiệm vụ đầu tiên sư phụ giao cho ngươi, mau ru ta ngủ. Ngươi bế ta lên đi lại thật nhiều thì ta mới ngủ ngon được.” A Diệt không còn cách nào khác, chỉ có thể tuân theo, đi lại trong đại sảnh, trên tay còn bồng theo tiểu tổ tông này. Sau một hồi lâu khi nàng ta ngủ thϊếp đi, hắn mới nhẹ nhàng đặt xuống ghế lớn, trong đầu vẫn đang vọng lại tiếng cười của Ma Quân. Nhân cơ hội hắn bay đến Luyện đan các, dò hỏi vị Dược sư huynh kia, ông ấy đã gia nhập tông phái được gần hai trăm năm rồi, chắc chắn biết nhiều ẩn tình. Không lâu sau hắn đã bay trở về động phủ, sắc mặt bình tĩnh hơn rất nhiều, vì hắn đã hiểu hơn không ít về vị Tọa trưởng lão kia. Lý do nàng ta tuyển đồ đệ mà không tìm thấy ai, đơn giản là làm đồ đệ của nàng ta không được lợi ích gì trên phương diện tu hành. Trước đây nàng từng có một đám đệ tử thử việc, nhưng chẳng qua bao lâu những người đó đều xin rời bỏ.