Chương 209
Phía tây Hoàng thành, khu vực tập chung toàn bộ phàm nhân trong tòa đại thành này, nơi đây nghiêm cấm nguyên sĩ phi hành và ra tay với phàm nhân, tất nhiên nếu phàm nhân dám khıêυ khí©h thì có thể động thủ, nhưng chẳng có kẻ nào xuẩn dám cả gan đối đầu với thượng nhân cả.
Phàm nhân tổ chức rất nhiều trò chơi dân gian, có nhiều phong tục tập quán phong phú, bắt mắt, thu hút rất nhiều nguyên sĩ đi tới đây quan sát. A Diệt cũng ở trong đám người đông nghịt này, tách ra với những đệ tử Tam đại phái, giờ hắn muốn ngắm hội một mình mà không bị làm phiền.
Hắn đang dạo bước, nhớ lại những ngày tháng chỉ là một gã thiếu niên bình phàm, dẫn tiểu muội tới An Thanh trấn xem hội vào mỗi dịp lễ.
Giờ đây hắn đã trưởng thành, hiểu biết nhiều hơn, mạnh mẽ hơn, ở tại nơi phồn hoa hơn, sang trọng hơn, nhưng lại thiếu đi người quan trọng nhất. Hắn bước đi giữa lễ hội trên đường lớn, từ con đường này cho tới nẻo đường khác, tới tận khi trời gần tối mới dừng lại.
Tại khu vực định cư của phàm nhân trong thành, hắn gặp một người quen mặt, là lão già năm xưa trong bảo tàng Chân Giải, bị Sửu Nhi chế trụ để tra hỏi.
Nay lão ta đã đạt tới đỉnh phong Luyện Nguyên cảnh, nhưng ở độ tuổi già nua này, đã vô vọng tiến thêm. Lão rất bất ngờ khi nhận ra A Diệt, ngày xưa trong mắt lão hắn chỉ là một tên tiểu tử yếu ớt, vậy mà nay đã trở thành bậc tiền bối rồi.
Hiện giờ lão ta đã quá trăm tuổi, không muốn chinh chiến khắp nơi nữa, con cháu của lão tư chất kém nên không bước lên tu hành lộ, nay là một gia tộc làm ăn khá giả tại Hoàng thành này, tất nhiên chỉ so trong giới phàm nhân. Lão an nghỉ tuổi già tại nơi đây, cũng coi như tọa chấn cho gia tộc, tránh để kẻ gian gây tổn thương hậu nhân.
Bên trong gia phủ Khâu gia, hôm nay mở tiệc rất linh đình. Tại đại sảnh, phía trên chủ vị có hai chiếc ghế lớn, hai người ngồi phía trên chính là A Diệt cùng lão già họ Khâu. Hai hàng bàn ghế phía dưới ngồi vô số hậu nhân của ông ta, phần lớn là đời con và đời cháu, đời chắt cũng có một vài thanh thiếu niên.