Chương 210
“Tại sao muội lại ở Hoàng thành này?”
“Chữa bệnh cứu khổ, đi khắp thế gian, dần dần tự tới đây thôi.”
Trong gian phòng giữa đêm vắng lặng, người thanh niên cùng mỹ phụ xinh đẹp ngồi đối diện tại bàn trà, tâm sự về những năm qua. Họ nói chuyện vui vẻ suốt cả canh giờ mà không hề hay biết, ánh trăng len lói qua khung cửa sổ chiếu lên hai gương mặt thỏa mãn vì gặp lại cố nhân ấy.
Đối với mỹ phụ, người nam nhân trước mặt là người thân thiết nhất còn lại trên cõi đời, luôn đem lại cảm giác an toàn cho bản thân mỗi khi ở cạnh. Đối với nam tử thanh niên, mỹ phụ trước mặt là một tri kỷ, đã quen biết từ rất lâu rồi, ở cạnh nàng hắn không cần đề phòng cảnh giác, không lo bị ám toán bất ngờ.
Trò chuyện hồi lâu, A Diệt nhận ra Huyền Như có điều gì đó muốn giấu hắn, sắc mặt thi thoảng lộ ra nét lo âu. Hắn liền hỏi: “Nếu muội xem ta là người thân thì nói ra sự thật đi, tâm trạng của muội rất không đúng, mỗi khi nói tới dự tính trong tương lai thì lại ấp úng, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Huyền Như trầm mặc hồi lâu, sau đó thở dài, thất thần kể ra sự thật: “Lúc trước muội cứ nghĩ thù hận chỉ làm mờ lý trí, cứ sống theo cách mình muốn là được. Nhưng muội đã thất bại, hằng đêm muội vẫn mơ thấy phụ mẫu, muốn họ được nhắm mắt yên lòng.”
“Từ khi trông thấy gia tộc bọn chúng, muội đã không thể sống thanh thản được nữa, muội đã lên kế hoạch rất lâu rồi, muội muốn báo thù!” Nàng ấy nghiến răng khi thốt lên câu cuối.
A Diệt thở dài: “Thù hận vốn là như thế, phàm hay nguyên cũng chẳng tránh khỏi, kẻ muội muốn báo thù là những ai? Hãy để tay huynh nhuốm máu thay muội!”
Thấy Huyền Như lắc đầu muốn từ chối, hắn liền tranh nói trước: “Muội nên biết người phàm muốn gϊếŧ tu hành giả rất khó, hơn nữa muội là nữ tử, còn là bậc đại y cứu người, đừng tự vấy bẩn mình, đừng để bản thân ở trong hoàn cảnh nguy hiểm.”