Chương 219
Mặt trời chói chang, rừng cây xanh tốt, không gian im ắng trong lành, bình yên đến lạ thường. Nhưng bầu không khí ấy chưa kéo dài được bao lâu đã bị phá vỡ, một thân ảnh ngự khí phi hành với tốc độ rất nhanh, xé gió bắn đi một đường thẳng. Lực gió tại những nơi hắn bay qua, khiến cây cối bặt cả rễ, cát bay đá chạy, tiếng gió gầm ầm ầm không ngớt.
Diệt Chúng Sinh phi hành không ngừng nghỉ, ánh mắt nổi đầy sát khí, thôi động bảo cụ dưới chân bay với vận tốc cực hạn. Hồi sáng trở về động phủ sau khi hoàn thành nhiệm vụ toạ chấn khu di tích, hắn đã nhận được thư truyền tin từ Dược sư huynh, huynh ấy nhờ hắn tới một vùng hiểm địa hỗ trợ tìm kiếm đồ đệ của mình.
Chuyện là gần quân doanh thập cửu có một vùng hiểm địa nổi lên tàn tích, nhưng cơ duyên nơi đó chỉ phù hợp với đám đệ tử cấp thấp mà thôi, nên đối tượng tham gia chủ yếu là đệ tử Luyện Nguyên cảnh. Nhưng vùng hiểm địa đó giao thoa giữa hai quân doanh địch và ta, nên có không ít tà sĩ đi tới, vì vậy vài đệ tử tinh anh được điều đi dẫn đoàn, bảo vệ cho đám đệ tử cấp thấp.
Các đệ tử được chia thành nhiều đội, mỗi đội chừng hai mươi người, cứ mỗi đội như vậy sẽ có một đệ tử tinh anh làm người dẫn đội. Điều khiến A Diệt căm phẫn nhất, chính là tên Bạch Hóa Nguyên được điều làm người dẫn đội ba, trong đội ba có Vân Chi, mà tên khốn đó biết nàng ta là hậu nhân của A Diệt, nên đã dở thủ đoạn tách nàng ta ra khỏi đội.
Trong thư họ Dược đã kể chi tiết cho hắn, ông ta là người không thể thiếu trong đội ngũ luyện đan sư chủ chốt, nên rất ít thời gian chú ý chuyện bên ngoài. Việc Vân Chi bị điều ở trong đội do Bạch Hóa Nguyên dẫn đầu, rồi tiến vào vùng hiểm địa, tận ba ngày sau ông ta mới hay tin.
Không ngoài dự đoán, sau khi họ Dược dò hỏi tung tích của Vân Chi từ một vài đệ tử trọng thương chạy về doanh trại, đã biết rằng nàng ta lạc khỏi đoàn đội, không rõ sống chết. Ân oán giữa A Diệt và đám người Bạch gia họ Dược cũng biết, ông chắc rằng việc họ Vân mất tích là do tên Hóa Nguyên dở trò.