Chương 220
Tại dãy núi đá vôi trống trải, không một bóng cây ngọn cỏ, có một nhóm người đang chiến đấu. Tiếng binh khí va chạm vang lớn, thanh âm vụ nổ đinh tai, chỉ là mức độ tàn phá không quá cao, vì thực chất mười mấy người đang ác chiến tại đây chỉ có tu vi Luyện Nguyên cảnh.
Nhìn kỹ mới thấy thực chất là mười mấy gã tà sĩ đang vây công một nguyên sĩ, những tà sĩ ấy ai nấy đều có tu vi ở mức cao giai Luyện Nguyên cảnh, đỉnh phong có đến vài người. Còn người bị quần công là một thiếu nữ, tu vi đã đạt tới đỉnh phong trong cảnh giới, chỉ là xung quanh có không ít kẻ địch đồng giai, nên nhất thời không thể thoát đi.
“Sao con ả này mạnh quá vậy? Mới đó đã gϊếŧ chết vài tên rồi. Lăng sư thúc khi nào mới tới đây?” Một lão già biến sắc hỏi kẻ phụ trách truyền tin ở bên cạnh.
Nghe vậy tên đó liền đáp: “Sắp rồi, chúng ta cố giữ chân ả thêm chút nữa, chỉ cần Lăng sư thúc tới bắt được con ả này, chúng ta sẽ được thưởng lớn.”
Cả đám liền dốc sức hơn nữa, nữ tử bị bọn họ bao vây chính là Vân Chi, thương thế trong người chưa khỏi hẳn, lúc này phải toàn lực chiến đấu khiến sắc mặt nàng tái nhợt. Những tên tà sĩ này chính là thủ hạ được ả tà sĩ xấu xí sai đi truy tìm nàng, nay không may bị bọn chúng phát hiện, tất nhiên chẳng bao lâu nữa ả đàn bà đó sẽ tới.
Vân Chi thôi động chín khối hỏa cầu tạo ra từ Đỉnh Xa Bôi, bay tới công kích đám người xung quanh. Hai tay nhanh chóng bắt pháp quyết, hai thanh phi đao bạo phát ngọn lửa hình ưng điểu, bay vòng quanh người, chống đỡ thần thông của đối phương.
Ngay khi tìm thấy cơ hội, nàng liền ném ra nguyên phù hoặc đan bạo, sau đó dùng thế sét đánh diệt sát kẻ địch. Chỉ trong thời gian nửa bữa cơm kể từ khi nàng bị đám người này phát hiện, thì bên bọn chúng đã có bảy tên mất mạng, mà bản thân họ Vân chỉ có chút thương tích ngoài da mà thôi.