Chương 222
Mắt thấy hắc ám nhân thừa cơ xông đến, thần niệm A Diệt mạnh mẽ thôi động mấy cây trận kỳ cắm quanh hang động, đồng loạt liên kết năng lượng tạo nên một lớp màng chắn vô hình. Vệt đen thoắt ẩn thoắt hiện vài cái, không biết bằng cách nào đã xuyên qua lớp lá chán từ trận kỳ, hung hăng đâm một mâu lên giữa ngực kẻ đang bị ghim trên vách đá!
Con ngươi hắc ám nhân co rút, sắc mặt lộ rõ vẻ khó tin, vì thân ảnh A Diệt vừa bị hắn đâm này chỉ là ảo ảnh, nhìn kỹ mới thấy nó được một món bảo cụ có hình nhãn cầu tạo ra, đánh lừa thị giác. Không hiểu sao thần thức của tên này nhất thời không cảm ứng được sự hiện diện của mục tiêu, hắn đâu biết hiện tại A Diệt đang dùng năng lực tàng hình của Thoi Độn Thiên.
“Ở đây!” Hắc ám nhân cảm ứng thoáng chốc, liền nhắm thẳng một góc tối mà lao tới, tay cầm một thanh trường kích đâm mạnh lên phía trước. Tia lửa tóe lên, chiến đao cùng trường kích đối chiến mãnh liệt, chả mấy chốc đã lao vọt ra khỏi hang động, vệt trắng bắn đi rất nhanh, vệt đen đuổi theo ngay phía sau với tốc độ không hề kém cạnh.
Tại khu rừng rộng thênh thang dưới bầu trời đêm, hai thân ảnh lóe lên liên tục, thoắt cái đã xuất hiện tại nơi cách vị trí ban đầu những mấy chục trượng. Bạch y nam tử thi thoảng quay lại bắn ra những thanh mộc kiếm, hắc ám nhân di chuyển ảo diệu tránh né toàn bộ, bám theo ngay sát.
“Tên này khó đối phó quá, mà tốc độ cũng nhanh khiến ta chẳng thể chạy thoát nổi. Những nguyên phù đẳng cấp cao nhất ta đều để ở động phủ rồi, giờ phải làm sao đây?” A Diệt sắc mặt tái nhợt, vừa chạy trốn vừa lẩm bẩm, ý nói với Ma Quân.
Thanh âm bất mãn có chút vội vàng vang lên: “Mọi khi ngươi luôn mang theo nhiều thủ đoạn bảo toàn mạng nhỏ lắm mà, sao lần này lại bỏ hết mấy thứ đó ở động phủ thế hả tên ngốc này!”
“Thì mấy lần gần đây tới nơi này săn thú, sau đó thuận lợi trở về, khiến ta cho rằng không có gì quá nguy hiểm, nên để bớt đồ ở nhà cho đỡ áp lực nạp giới.” A Diệt đáp trả, hiện tại hắn không có nhiều thời gian giải thích, kẻ muốn mạng hắn còn đang dí sát ngay phía sau kìa.