Chương 223
Hai thân ảnh hắc bạch điên cuồng giao đấu dưới bầu trời đêm, biến một khu rừng rộng lớn xanh tươi trở thành phế địa, kinh sợ muôn loài. Họ đã giao thủ mấy trăm chiêu, mỗi đòn công kích đều nhắm đến chỗ hiểm, muốn lấy mạng đối phương, nhưng đến lúc này vẫn chưa thể đạt được mục đích.
Trong suốt quá trình chiến đấu, A Diệt luôn ở thế hạ phong, cho dù đã tung ra không ít thủ đoạn thì vẫn bị đối phương khắc chế, điều này có thể thấy kẻ muốn gϊếŧ hắn đã tìm hiểu rất kĩ về hắn.
Vệt đen di chuyển quỷ dị mà linh hoạt, tránh khỏi vô số cây cối công kích tới, chả mấy chốc đã tiếp cận mục tiêu rồi đâm họ Diệt một kích, khiến hắn càng thêm chật vật. Tốc độ tên sát thủ quá nhanh, luôn công kích chớp nhoáng chứ không cứng đối cứng, khiến A Diệt không thể dùng những nguyên kỹ mạnh mẽ để trả đòn được.
Bảo cụ dù xuất ra không ít vẫn chẳng có mấy tác dụng, nguyên phù đã dùng hết, những loại phù cao cấp đều không mang theo, bảo vật giữ mệnh hết hiệu lực, tính mạng A Diệt đang đi đến bờ diệt vong.
Máu tươi nhuộm đỏ cỏ cây, A Diệt mặt nhăn mày nhó, giữa bụng có một lỗ máu khá lớn, huyết dịch vẫn đang không ngừng chảy. Hiện tại hắn chỉ còn biết cố gắng tránh né khỏi công kích của đối phương, hoàn toàn không có tâm lực để đánh trả nữa, trên thân đầy rẫy thương tích.
“Thương thế nặng như này dù có chuyển sang sử dụng ma lực cũng chẳng khá hơn là bao, lần này khó giữ được mạng nhỏ rồi... Ma Quân, ngươi còn cách gì không?” A Diệt cười khổ thì thào, thân ảnh vẫn đang bay loạn, gắng gượng thúc dục thực vật quanh đây lao ra cản trở kẻ địch.
Trầm ngâm một hồi lâu Ma Quân mới lên tiếng, ngữ khí rất không cam lòng: “Ta có biện pháp có khả năng giúp ngươi thắng hiểm tên này, nhưng cách đó sẽ khiến năng lượng tích tụ bao năm nay của ta tan biến, thật không cam lòng mà!”