Chương 227
Sa mạc nóng nực rộng mênh mông không thấy điểm cuối, tại vùng hoang mạc này, không có gì ngoài sự nóng bức gay gắt, và sự hiểm nguy đến từ loài ma thú cát.
Một thân ảnh nam tử trẻ tuổi chậm rãi tiến từng bước cẩn thận, thân mang bộ y phục mỏng đã bị mồ hôi thấm ướt, lộ ra từng thớ cơ bắp hoàn mỹ. Người này không ai ngoài Diệt Chúng Sinh, hiện tại đang cố vượt qua vùng hiểm địa đầu tiên trong Cận Thiên tháp, nơi đây có cấm chế phi hành nên hắn chỉ còn cách đi bộ.
Chưa đi được bao lâu đã có năm đầu thằng lằn to lớn từ dưới lòng cát ngoi lên, chúng nhe răng nhếch miệng gầm gừ đe dọa, sau đó lao tới phía thân ảnh nhân loại duy nhất tại nơi này. A Diệt trông thấy liền ngán ngẩm, vì từ lúc theo đường thông đạo truyền tống tới đây, hắn đã tiêu diệt không biết bao nhiêu đầu súc sinh này rồi.
Lục Hoàng kiếm được xuất ra, vừa bắn đến gần đám thằng lằn liền hóa thành sáu hư ảnh phi kiếm, chém ngang chém dọc một hồi đã diệt sát hoàn toàn năm ma thú kia. Những sinh vật sống trong cát tại nơi này, thực lực chủ yếu là nhất giai tới tam giai ma thú, tứ giai trở lên cũng có nhưng rất hiếm gặp.
Qua một canh giờ kể từ khi bị chuyển tống tới đây, hắn mới di chuyển cách xa vị trí ban đầu chừng ba mươi dặm, nếu có thể phi hành thì chưa đến ba tuần trà đã tiến xa hơn nhiều rồi. Nơi này cực kỳ rộng lớn, họ Diệt chỉ biết tại vị trí khi hắn xuất hiện, đã có một câu nói vang lên trong đầu rằng hãy tiến thẳng tới phía nam, nghe vậy hắn liền làm theo.
Nơi này cũng có phân ngày đêm, ban đêm phi thường lạnh lẽo, nhưng hắn là nguyên sĩ chứ không phải phàm nhân nên cũng chỉ cảm thấy mát người mà thôi. Giữa đêm hắn mới gặp một trở ngại coi là có chút khó nhằn, vì phía trước có một bầy thằn lằn đang tập chung, con thủ lĩnh là ngũ giai ma thú, đi đường vòng sẽ mất rất nhiều thời gian nên hắn quyết định đâm thẳng.