Chương 228
Vệt đen bắn đi với tốc độ rất nhanh, lóe lên vài cái đã thấy ở cuối chân trời, đến thì nhanh mà khi đi cũng nhanh không kém. Hai đệ tử Tọa Sơn tông âm trầm nhìn theo thân ảnh chật vật phía chân trời đó, A Diệt thì thào: “Tốc độ phi địa nhanh thật, xem ra hắn phải trả giá không nhỏ để thi triển ra loại thân pháp bá đạo này.”
“Hừ, nếu không chạy nhanh thì chỉ có đường chết, tất nhiên hắn sẽ chọn thi triển bí thuật rồi, thà hao tổn thọ nguyên còn hơn chết ngay lập tức.” Liễu Băng Nghi lạnh lẽo nói một câu, sau đó tiếp tục hướng phương năm mà bước đi, nơi đây vừa xảy ra trận chiến lớn, tốt nhất không nên ở lại lâu.
A Diệt tiêu hao không ít nguyên lực, trên thân cũng có một vài vết thương, nhưng nhiêu đây có thể vừa di chuyển vừa khôi phục, không làm chậm tiến độ. Nhìn theo bóng lưng quyến rũ với những đường cong lả lướt phía trước, hắn không khỏi thầm than đáng sợ với thực lực của mỹ nhân này.
Vừa rồi trong trận chiến với tên Mặc Quân kia, A Diệt có thể thấy rõ nếu một chọi một thì bản thân không phải đối thủ của gã ta, vậy mà họ Liễu này thì khác, mỗi đòn công kích đều áp đảo kẻ địch. Cuối cùng vì suýt chết dưới những chiêu thức đáng sợ của thiếu nữ, mới khiến gã họ Mặc hoảng sợ mà thi triển bí thuật bỏ chạy.
Hai người cứ đi như vậy cho tới ngày thứ bảy, khoảng thời gian qua cũng gặp phải không ít hiểm nguy, chỉ là đều trong mức độ có thể thong dong đối phó. Cũng từng từ xa trông thấy kẻ khác một vài lần, hai bên nước sông không phạm nước giếng. Tuy mê muội dung mạo họ Liễu, nhưng bọn họ cũng biết thời điểm này không thích hợp để đến gần làm quen.
Cửa ải khó nhất tại vùng hiểm địa này đã xuất hiện, đối diện hai người là một đầu Thổ Long Thú, đỉnh cao lục giai ma thú. Nếu là loài ma thú thông thường thì tu vi này không là gì so với hai người họ, nhưng đây là một con thú có chữ Long trong tên, mà cứ liên quan tới rồng thì tất nhiên thuộc loài thú thần thoại, loại ma thú này có chiến lực cao hơn đồng giai rất nhiều.