Chương 229

Trên một quảng trường rộng lớn, có không ít nhân ảnh hoặc đứng hoặc ngồi ở khắp mọi nơi, lúc này một lối thông đạo hiện lên, thu hút ánh mắt của vài người gần đó. Bạch y thanh niên Diệt Chúng Sinh chậm rãi bước ra, mắt liền đảo qua xung quanh một lượt, hắn đếm sơ cũng thấy có chừng năm mươi người tại quảng trường này rồi. Quang cảnh nơi này như một vùng thế ngoại đào nguyên, bao quanh quảng trường chính là vô tận núi non, sông nước, không khí trong lành, hoa tươi cảnh đẹp. Chỉ là nơi đây có cấm chế, không ai có thể rời khỏi phạm vi quảng trường, hơn nữa có áp bách khiến nguyên sĩ không thể gây ra được công kích sát thương lớn, ngay cả thần thức cũng bị áp chế rất nặng. Họ Diệt tùy ý đi tới một góc vắng người, ngồi xếp bằng đàm tọa, nhắm mắt lại không để ý xung quanh. Đợi ngày thứ mười qua đi, vùng hiểm địa sa mạc hoàn toàn đóng lại, lúc đó vùng hiểm địa thứ hai sẽ mở ra, việc hắn cần làm lúc này là chờ đợi, bảo toàn trạng thái bản thân ở đỉnh phong. Một góc ở phía xa, thiếu nữ Liễu Băng Nghi lúc này đang đứng trò chuyện với Bạch Trình, thực chất là khi vừa thấy nàng xuất hiện, tên đó đã chủ động đi tới chào hỏi. Hai người đó đôi khi liếc nhìn về phía này, chỉ là không tiện tới làm phiền mà thôi, tuy nhắm mắt nhưng A Diệt vẫn có thể cảm ứng rõ ánh mắt thù địch của tên khốn họ Bạch ấy, khi hướng ánh mắt tới đây. Lần này Bạch Trình còn có một tên đi cùng, hắn ta bề ngoài chỉ chừng hai mươi, dung mạo cũng tương đối khá, là người của Bạch gia nhưng không phải đệ tử Tọa Sơn tông. Có lẽ trong gia tộc hắn ta cùng Bạch Trình là huynh đệ trong cùng một nhánh, nên mới được Bạch Trình bảo hộ như vậy, tu vi của kẻ đó chỉ là Hiển Hóa cảnh sơ kỳ, thuộc hàng kém nhất tại đây. Mười ngày bất giác đã qua, sau A Diệt còn có thêm vài người thành công vượt qua thử thách thứ nhất. Ban đầu có hơn tám mươi người, nay chỉ còn gần sáu mươi, mới là vùng hiểm địa đầu tiên đã lấy đi tính mạng của hơn hai mươi tu hành giả mạnh mẽ rồi.