Chương 230

Trên một khu vực băng giá rộng lớn, có rất nhiều thân ảnh hung thú chạy trốn, nhìn kỹ sẽ thấy toàn bộ đều là khôi lỗi, việc chúng cần làm chỉ có chạy thật nhanh. Xa phía sau đám khôi lỗi thú, có những đầu ma thú to lớn hung dữ đuổi theo, những ác thú hung tợn này là các loài ma thú sống tại vùng băng tuyết. Không một ai phát hiện được, có một nguyên sĩ đang ẩn mình di chuyển từ từ trên mặt tuyết, toàn bộ ma thú cư ngụ tại lân cận đều đã truy đuổi đám khôi lỗi. Kẻ này không ai ngoài Diệt Chúng Sinh, suốt chặng đường kể từ khi tiến nhập vùng trung tâm đại địa này, đã luôn bí mật thả ra khôi lỗi, để dẫn dụ ma thú rời xa khỏi đoạn đường bản thân cần đi qua. Những khôi lỗi hắn chế tác số lượng lớn, tài liệu chỉ ở mức khá, nên rất dễ bị phá hủy, nhưng dựa vào ưu thế tốc độ cùng số lượng, đã thành công câu kéo được vô số ma thú ẩn tại xung quanh nơi này. Lần lượt từng tin tức khôi lỗi bị phá hủy truyền vào đại não, khiến hắn không khỏi đau lòng: “Hơn trăm đầu khôi lỗi đã bị hủy hoại, giá trị của chúng có thể sánh bằng một món bảo cụ Huyền giai hạ phẩm loại hiếm rồi.” Lần này hắn đem theo năm trăm đầu khôi lỗi làm từ tài liệu loại khá, nay đã thả ra phân nửa, tuy lúc thả ra hắn đã lên tinh thần rằng chúng sẽ có khả năng bị phá hủy toàn bộ, nhưng đến khi nhận được tin tức thật sự vẫn không khỏi đau lòng tiếc của. Một đường âm thầm di chuyển thuận lợi, sau hơn một ngày nữa trôi qua thần thức của hắn đã phát hiện ra cung điện băng cổ xưa hùng vĩ, nằm tại trung tâm đại địa này. A Diệt chỉ còn cách cung điện đó gần một dặm, chừng ba trăm trượng, nếu cứ di chuyển với tốc độ này thì một bữa cơm nữa sẽ tới nơi.