Chương 231

Vô số luồng hào quang đủ mọi màu sắc bay vọt qua trên đỉnh đầu, bạch y thanh niên họ Diệt vừa được chuyển tống tới nơi này, xung quanh là một mảng đen thui, chỉ có những đạo hào qua bay ngang qua ở phía trên là đem lại ánh sáng kì ảo. “Tu vi bị áp chế nặng nề mà phải bắt được một luồng quang mang sao?” A Diệt giơ tay không thấy năm ngón, chỉ có thể giơ cao hai cánh tay rồi vung vẩy, cố chộp trúng một đạo hào quang bay qua. Ước chừng thời gian nửa bữa cơm hắn mới thành công, ngay khi vừa bắt được một luồng hào quang lục sắc, thân thể hắn đã bị kéo vào trong thông đạo vừa thình lình xuất hiện. Quay cuồng đầu óc một hồi, khi mở mắt ra A Diệt đã thấy bản thân mình đứng tại quảng trường rộng lớn, xa xung quanh có mười mấy bóng người, không ít kẻ hướng mắt về phía này. Có một kẻ lộ rõ sắc mặt khó coi chính là Bạch Trình, trước nay hắn luôn xem thường A Diệt, không ngờ ngay cả ải thứ hai vẫn không lấy đi được tính mạng hắn, khiến họ Bạch tức giận không thôi. Người có mặt tại quảng trường sớm nhất là thiếu nữ tuyệt sắc Liễu Băng Nghi, khi thấy A Diệt bình an xuất hiện tại nơi này, khóe miệng cười nhẹ, thân thể vẫn ngồi bất động đàm tọa tại một góc vắng người. Họ Diệt không để ý những ánh mắt mang thần sắc khác biệt xung quanh, hắn tìm đến một khu vực trống trải, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn quay lưng về phía đám người. Vung tay tạo một vòng quang tráo chống nhìn trộm, sau đó mới lấy ra đạo hào quang lục sắc ban nãy bắt được, cẩn thận mò mẫm xem bên trong là thứ gì. Nơi này thần thức bị áp chế rất mạnh nên hắn không cần bày nhiều thủ đoạn chống dò xét hơn, sau khi khiến luồng sáng tan biến, lộ ra trước mắt A Diệt là một tấm bản đồ cực kỳ chi tiết của một khu vực vô danh, tại một điểm trên đó có đánh dấu là nơi cất giấu bảo vật.