Chương 233

Mãnh hổ gầm thét hung dữ, trước mắt nó đang có vô số thanh mộc kiếm bắn tới, tại trước mũi nhọn trên mỗi thanh kiếm đều được băng bao bọc, tạo thành hình dạng phi đao băng giá. Rậm rạp phi đao mạnh mẽ va chạm với những khối hắc cầu vừa được bắn ra từ miệng mãnh hổ, gây nên tiếng động rung núi lở đồi. Đột nhiên dưới tứ chi của Liệt Địa Hổ có bốn đóa băng liên xuất hiện, chúng tức thì bao bọc lại giữ không cho súc sinh này có thể di chuyển. Từ trên trời cao, A Diệt cầm theo chiến đao đã được uy năng của khuếch đại phù biến lớn gấp mười lần, gầm thét bổ xuống mang theo tiếng xé gió chói tai. Lưỡi đao huyết đỏ được băng bao bọc như tước phượng, điên cuồng trảm qua giữa cái lưng dài to lớn, khiến mãnh hổ ngẩng cao đầu gầm lên đau đớn. Mắt đẹp nhắm thẳng yết hầu Liệt Địa Hổ, thân ảnh tuyệt diễm liền hóa thành đạo lam mang kéo thẳng tới cổ mãnh thú, trường kích trong tay ngắm căng bắn thẳng, tạo ra một lỗ máu lớn giữa cổ họng con hổ xấu số. “Tả Xung Hữu Đột!” Tuyệt kỹ mạnh mẽ vừa tung ra, đã khiến đầu Liệt Địa Hổ lục giai đỉnh phong lập tức bỏ mạng, trên mũi nhọn thanh trường kích băng giá còn đang không ngừng có máu tươi chảy xuống. A Diệt sắc mặt thiếu vài phần huyết khí nhảy lên thi thể to lớn của mãnh hổ, bắt đầu công đoạn phanh thây, thu lấy những bộ phận có giá trị. “Nửa bữa cơm hai ta đã giải quyết được đầu súc sinh hung tợn này, chiến thuật hợp kích xem như rất thành công.” Liễu Băng Nghi mỉm cười lên tiếng, có vẻ như nàng hài lòng với chiến thuật của hai người. Điều này cũng không có gì lạ, nếu chỉ có một mình nàng ta, tuy vẫn có thể diệt sát được đầu súc sinh này, nhưng chắc chắn sẽ phải trả giá không nhỏ. A Diệt vừa lén giấu đi viên ma hạch lục giai thượng hạng, lúc này mới nhảy xuống mặt đất, đi tới cạnh vị sư tỷ xinh đẹp mà ra vẻ bội phục lên tiếng: “Công lao phần lớn đều nhờ có các thần thông bá đạo từ sư tỷ, nếu không hai ta cũng sẽ chẳng kết liễu được súc sinh này dễ dàng như vậy, tài liệu của nó tỷ hãy lấy phần hơn đi.”