Chương 234

“Ngươi còn không mau buông tay ra!” Bạch Trình tức giận lao thẳng tới phía A Diệt, trong lòng bàn tay bốc lên đầy hỏa nộ, muốn công kích lên lưng hắn. Đột nhiên có vô số cành cây từ bốn phương tám hướng trong khu rừng tập chung tới, ngăn chặn lại một quyền của Bạch Trình, đồng thời có mấy chục thanh mộc kiếm hiển hóa ra, chĩa thẳng mũi nhọn về phía hắn. A Diệt không thèm quay đầu nhìn lại, bàn tay hắn lại càng bóp chặt hơn khiến máu tươi từ miệng gã Bạch Ngạo hộc ra ngày càng nhiều, cái thực lực mà tên này tự hào trước mặt họ Diệt chẳng thể làm được gì, giãy giụa cũng bằng không. “Chỉ là hậu nhân của một đại thế gia mà giám bất kính với đệ tử trong thế lực đỉnh tiêm, gan của tiểu tử ngươi cũng không nhỏ đâu. Nể tình gia tộc ngươi cũng có nhiều người là đồng môn của ta, nên hôm nay ta bỏ qua tội mạo phạm, không lấy mạng chó của ngươi!” A Diệt tùy ý vung tay, quăng thân thể của Bạch Ngạo đi như quăng một thứ rác rưởi. A Diệt không phải loại lương thiện gì, chẳng qua quanh đây có không ít con mắt đang nhìn tới, nếu hắn ra tay gϊếŧ Bạch Ngạo, khi ra ngoài chắc chắn có kẻ sẽ nói ra, lúc đó Bạch gia có thể không để yên cho hắn. Họ Diệt rất muốn gϊếŧ hai tên họ Bạch này, nhưng phải là quỷ không biết thần không hay, nếu không sẽ có rất nhiều rắc rối. Thấy Bạch Ngạo đã được thả ra, Bạch Trình tuy rất tức giận nhưng vẫn thu tay lại, hắn biết bây giờ không phải lúc dây dưa với tên khốn họ Diệt kia. Bạch Trình đi tới quan sát thương thế trên cái cổ đỏ chót của Bạch Ngạo, bảo hắn mau phục dụng đan dược cấp cao, sau đó rìu hắn tới nghỉ ngơi khôi phục tại một góc vắng người. A Diệt sắc mặt bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chắp hai tay sau lưng chậm rãi đi đến một khu đất trống, hướng ánh mắt tới cửa động quật để xem xét. Liễu Băng Nghi tới gần quan sát lớp kết giới, rồi truyền âm nói lại những gì ban nãy nghe được từ miệng Bạch Trình, nghe xong A Diệt cũng cảm thấy đáng tin vì chính hắn cũng vừa nhìn ra điều này.