Chương 248

Thân ảnh uy nghiêm vừa xuất hiện trên chủ tọa, toàn bộ nguyên sĩ nơi đây đều hướng tới nơi đó mà cung kính cúi người thi lễ. Sáu trưởng lão ai nấy đều cúi đầu lên tiếng chào, mỗi người xưng hô theo bối phận của mình: “Tham kiến sư thúc.” “Tham kiến sư phụ.” “Tham kiến sư bá.” Lúc này, chưởng môn dẫn đầu đám quản sự cùng đệ tử tinh anh cung kính đồng thanh hô: “Tham kiến sư tổ!” “Chúng đệ tử tham kiến lão tổ!” Toàn bộ đệ tử Luyện Nguyên cảnh trong đại điện hô lên sau cùng, ai nấy đều kích động vì đã tận mắt trông thấy tồn tại cao cao chỉ có mô tả trong truyền thuyết. Bấy giờ, rất nhiều người nheo mắt nhìn lên nhân ảnh phía trên chủ vị, phần lớn chỉ thấy một thân ảnh mảnh khảnh được vô tận hào quang thanh sắc bao phủ, trông khá mơ hồ. Đám nguyên sĩ tu vi Hiển Hóa cảnh tốt hơn không ít, họ đã có thể nhìn khá rõ được thái thượng trưởng lão, hậu kỳ càng rõ ràng hơn nhiều. Diệt Chúng Sinh lúc này đang há hốc mồm kinh ngạc, hình tượng lão quái vật trong đầu hắn đã sụp đổ, vì tồn tại thượng vị cao cao tại thượng phía trên kia có vẻ bề ngoài khác hoàn toàn. Thái thượng trưởng lão lại có bộ dáng là một nữ tử chừng mười tám, cũng không khác tuổi thiếu nữ là bao. Dáng người xinh đẹp cao vυ"t, thân mang váy trắng sáng tinh tế, băng thanh ngọc khiết. Mày như thúy vũ, cơ như bạch tuyết, eo như lá liễu, đôi mắt như ánh sao đêm một khi khẽ đảo, thiên địa liền ảm đạm phai mờ. Chân ngọc điểm nhẹ trên mặt thảm, sau khi nhận vô số lời tham kiến của mọi người, nguyệt cung hàn nữ, tú lệ hình dáng chậm rãi ngồi xuống ghế chủ tọa uy nghiêm, như tiên nữ hạ phàm khiến không ít kẻ nổi lên cảm giác tự ti mặc cảm. Rất nhiều kẻ lần đầu trông thấy tồn tại cao cao kia, đều không khỏi thất thố, quả thực hình tượng này khác xa so với trong trí tưởng tượng của họ.